#politics

#history

#usa

#senate
Q: Có thời kỳ nào trong lịch sử nước Mỹ mà chính trường thô bỉ như bây giờ không?
[CẢNH BÁO: Bài viết có nội dung bạo lực. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc.]
===============
A: John Potter, Thạc sĩ Lịch sử, Đại học Shippensburg Pennsylvania (2007)
Link:
https://qr.ae/
TUnnAI
Vào ngày 20 tháng 5 năm 1856, Thượng nghị sĩ Charles Sumner, một người Cộng hòa của bang Massachusetts, vừa hoàn thành bài phát biểu lên án cuộc tấn công của những người di dân theo chủ trương nô lệ ở lãnh thổ Kansas. Sumner, người có lập trường chống nô lệ mạnh mẽ nhất trong Thượng nghị viện, qua bài phát biểu của ông chống lại lực lượng chủ trương nô lệ ở Kansas, đã buông lời sỉ nhục một số Thượng nghị sĩ từ những bang vẫn còn chế độ nô lệ. Cụ thể hơn, trong số những con dao ngôn từ được ném ra có một cái nhắm tới Thượng nghị sĩ Andrew Butler của bang South Carolina, ám chỉ rằng Butler muốn bảo tồn chế độ nô lệ để ông có thể giữ được nguồn nô lệ tình dục nữ của ông.
Hai ngày sau, ngày 22 tháng 5 năm 1856, Preston Brooks, em họ của Butler và Hạ nghị sĩ bang South Carolina, đem theo cây gậy làm từ gỗ chây được bọc vàng và tiến vào phòng họp Thượng nghị viện, được yểm trợ bởi hai đồng minh, Hạ nghị sĩ Laurence M. Keitt và Henry A. Edmundson (cũng từ bang South Carolina). Ba người đợi cho tới khi các tầng quan sát phía trên trống trải hết, và đảm bảo tất cả phụ nữ đã rời khỏi phòng họp trước khi hành động.
Brooks sau đó tiến tới Thượng nghị sĩ Sumner, lúc đó đang cắm cúi ngồi làm việc sau một cái bàn gỗ to và nặng, không nhìn lên. Brooks, bằng chất giọng trầm, nói với Sumner những lời sau: "Ông Sumner, tôi đã đọc rất kỹ bài phát biểu của ông hai lần. Nó là sự sỉ nhục với South Carolina, và với ông Butler, họ hàng của tôi."
Sumner làm như thể sẽ đứng lên và trả lời Brooks. Chúng ta nên lưu ý ở đây rằng Sumner là một người rất cao và khỏe mạnh. Ông cao hơn hẳn Brooks. Trước khi Sumner có thể đứng lên, Brooks vung cây gậy đầu bọc vàng lên và giáng nó xuống đầu Sumner. Sau đó Brooks liên tục đánh Sumner hết lần này tới lần khác kể cả sau khi Sumner ngã gục và bị kẹt giữa cái bàn và cái ghế ông vừa ngồi. Ban đầu Sumner giơ tay lên để đỡ những đòn đánh tới tấp, nhưng từ từ ông lịm dần đi và Brooks vẫn tiếp tục đánh.
Một vài nhân chứng định bước tới giúp Sumner, nhưng Hạ nghị sĩ Keitt rút ra một khẩu súng lục và chĩa vào bất kỳ ai tới quá gần, gầm lên với những người đứng xung quanh rằng "Để họ yên, Chúa nguyền rủa các người, để họ yên!"
Brooks tiếp tục đánh Sumner kể cả sau khi ông này đã thoát ra khỏi cái bàn và cái ghế, và định chạy khỏi ông. Do bị mù tạm thời bởi máu của chính mình và bị đánh tới mất cảm giác, Sumner ngã xuống một dãy ghế trong phòng họp, nơi Brooks tiếp tục đánh ông. Kể cả khi cây gậy dày cui gãy đôi từ lực đánh, Brooks vẫn đánh tiếp. Chỉ tới khi hai người xung quanh tìm được cách vượt qua khỏi Edmundson và Keitt và đè lấy Brooks mà ông mới bình tĩnh trở lại, và sau đó rời khỏi phòng họp.
Do pha hành hung đê hèn một người không thể tự vệ này (cùng với thêm hai đồng phạm nữa chứ), Brooks bị giam, hầu tòa và bị phạt $300.
===============
#101


William Phan
tuan.williamphan

Những ai đọc quyển tiểu sử cuộc đời của Alexander Hamilton (1757-1804) sẽ thấy chính trường Mỹ từ lúc lập quốc đã đầy rẫy sự thô bỉ, phân cực và tin giả. Có nguyên 1 tờ báo được lập ra chỉ để bịa chuyện bôi bác Hamilton, bấy giờ là Bộ trưởng Bộ Tài Chính. Tờ báo đó được chống lưng bởi Thomas Jefferson, người sau này làm Tổng thống thứ ba của của Hoa Kỳ.

Nguyễn Hà
Konfuzianer

Nghị sĩ Đông Âu, Thổ Nhĩ Kỳ, Hàn Quốc và Đài Loan đánh nhau như cơm bữa rồi; nghị sĩ Mỹ giờ giỏi lắm chỉ võ mồm với âm thầm hại nhau.

Duy Truong
tremolo.truong

Có nhiều người đưa ra giả thuyết rằng chế độ nô lệ của miền Nam Hoa Kỳ thời đó đã biến những chủ sở hữu nô lệ như Preston Brooks thành những con dã thú và suy nghĩ của họ trở thành “vũ lực là câu trả lời cho mọi thứ”. Đó là nguồn gốc của những hình ảnh hoạt hình chính trị vẽ những người thuộc phe miền Nam (Confederacy) đất Mỹ, những chính trị gia, chủ nô lệ,... thành những con khỉ, con vượn với những hành động thú tính.

Trung Nguyen
tr.ngx

Chính trường bao giờ mà không thô bỉ? Nếu bạn không nghĩ vậy thì chắc chắn là bạn chưa bao giờ tham gia vào nó.

Anh Duy
anhduy.14.07.92

Chính trị là cuộc chơi của những thủ đoạn. Cảm giác chính trị gia của Mỹ là những nhân vật rất chuyên nghiệp. Hình như suốt ngày phải lo đối phó với đảng kia nên nâng trình độ của bản thân lên thì phải.

Tôn Thất Hồ Hải
hohai.tonthat

Câu này thì có khả năng là nhét chữ vào mồm bác, nhưng mà hài quá :))

Hồ Li
profile.php?id=100032039735651

Kết luận rằng chính trị gia nên "quy về một mối" thì ôn hòa và buồn ngủ hơn nhỉ? :)))Theo tôi thì goal làm sao mà người dân ổn và ngoại giao tốt là đc