Q: Đâu là bức tranh tuyệt vời nhất về sự hấp hối và cái chết?
A: Eric Grossmann, Luật sư
Source:
http://qr.ae/
TUGShI
[Ở đây Eric không nói gì về bức tranh, vậy nên mình xin trích lại những gì mình tìm hiểu, sưu tầm và dịch lại về tác phẩm này.]
Một trong những kiệt tác hội hoạ vĩ đại nhất lịch sử lại là sự dối lừa đến trơ trẽn.
"Cái chết của Marat" vẽ năm 1793 của hoạ sĩ Jacques-Louis David là một nỗ lực khủng khiếp để biến một kẻ khát máu điên cuồng thành một anh hùng bi thảm, một người đã tử vì cách mạng.
Bối cảnh câu chuyện như sau. Vào ngày 13/07/1793, kẻ gây kích động quần chúng người Thụy Sĩ, ký giả và nhà vật lý học tự phong Jean-Paul Marat (1743-93) - một trong những kiến trúc sư của vụ Thảm sát tháng 9 (1792) và Thời kỳ khủng bố - đã bị đâm chết trong bồn tắm bởi một thành viên trẻ tuổi của một phe phái chính trị lỏng lẻo Girondin trong cuộc Cách mạng Pháp, mang tên Charlotte Corday. Để vào được nhà Marat, Corday đã giả vờ rằng sẽ cung cấp danh sách những kẻ phản cách mạng đang sống ở quê hương của cô ta ở Caen. Vào cuối buổi gặp mặt mười lăm phút với cô ta, Marat đã cảm ơn cô và hứa rằng những kẻ phản bội sẽ bị xử tử vào tuần sau, ngay lập tức Corday rút ra một con dao làm bếp 5 inch và đâm nó vào ngực, cắt đứt động mạch cảnh của hắn ta. Nguyên nhân tử vong là vì bị mất máu ồ ạt. (Corday không hề cố gắng chạy trốn và bị bắt rồi xử tử sau đó vài ngày). Ngoài đời thực, theo những bản tường thuật ghi chép lại thì Marat là một nhà báo khắc nghiệt, hoài nghi và luôn tự cho mình là đúng. Vào thời điểm vụ ám sát, ông ta là một trong những người lãnh đạo của người Montagnard - một nhóm cực đoan kiểm soát Ủy ban An toàn Công cộng.
Thật không may cho ông ta - nhưng lại may mắn thay cho Corday - ông ấy có một bệnh lý về da (có thể là viêm da herpetiformis) khiến ông luôn bị ngứa, liệu pháp xoa dịu duy nhất là phải ngâm mình trong bồn tắm. Ông cũng cuốn một chiếc khăn turban ngâm trong giấm để giảm sự khó chịu trên da đầu của mình. Chính vì điều này nên ông thường xuyên sử dụng phòng tắm của mình như là phòng làm việc và dành phần lớn thời gian ngâm mình trong bồn tắm viết ra những danh sách thật dài tên các nghi phạm bị thẩm vấn và tử hình. Bức tranh mô tả Marat trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời mình, ngay sau khi bị đâm.
"Cái chết của Marat" đã khiến Marat trở nên bất tử như một kẻ tử vì đạo và là người hùng của nhân dân, nên đã nhanh chóng trở thành một hình ảnh mang tính biểu tượng của Cách mạng Pháp. David đã đạt được điều này bằng cách khai thác tất cả các đặc điểm thường được sử dụng trong các bức tranh tôn giáo về sự than khóc Chúa Jesus, hoặc những cảnh tử vì đạo của tín đồ Kitô giáo.
Bắt đầu bằng cách loại bỏ tất cả dấu vết của sự trang trí công phu trong phòng tắm lớn của Marat. David tạo ra một khung cảnh giản dị đến mức khắc khổ với khoảng màu tối trống không phía sau, đối lập hoàn toàn với những gì được biết đến về Marat. Đầu nhân vật ngả ra sau và mặt ông ta chìm trong ánh sáng rực rỡ. Với một nụ cười ngọt ngào, đầy phúc lành trên môi, khi hơi thở cuối cùng của nhân vật trút ra. Tư thế của Marat, cũng như vết thương gây ra bởi con dao ngay bên dưới xương đòn đều gợi nhớ lại bức tranh của Chúa Jesus sau khi được hạ xuống từ cây thập tự. Chiếc bút lông rơi xuống từ bàn tay; con dao đẫm máu nằm gần đó. Tác phẩm của David tiếp thu từ những kiểu thể hiện sự xót thương theo phong cách truyền thống, ví dụ như bức tượng Pieta (1500, Thánh đường Thánh Peter, Rome) của Michelangelo - ông đã biến một vụ ám sát hỗn độn thành một biểu tượng của sự tử vì đạo thanh bình. Ông ta đã chỉnh sửa vô cùng cẩn thận mọi chi tiết. Dù có một cánh tay bị teo lại đến tàn phế khi còn sống, Marat đã được trao tặng một cánh tay đầy cơ bắp lúc chết. Tay phải của Marat bị bỏ lơ lửng theo cách gợi nhớ đến Chúa trong tác phẩm "Sự kết hợp của Chúa Jesus" (1601-3, Bảo tàng Vatican) của Caravaggio. Làn da của Marat bây giờ hoàn toàn mịn màng và không hề có dấu vết mẩn đỏ.
Lá thư của kẻ ám sát được ông ta cầm trong tay trái - đây là thứ thực tế không bao giờ tồn tại - có nội dung như sau: "Ngày 13 tháng 7 năm 1793. Marieanne Charlotte Cordray gửi cho công dân Marat. Bởi vì tôi không hài lòng, tôi muốn ghé hỏi lòng thiện chí của ông." Do đó, David tạo ra ảo tưởng rằng Marat đã luôn mở cửa ngôi nhà của mình để giải quyết những bất bình. Hơn nữa, trên chiếc thùng gỗ được dùng làm bàn làm việc của Marat (một phần của sự tuyên truyền khác), thay vì nhìn thấy danh sách các nạn nhân sẽ bị tử hình (như văn bản giấy tờ thông thường), chúng ta thấy một lá thư mà trong đó ông ta đề nghị gửi tiền cho một góa phụ chiến tranh, mẹ của năm đứa con, có chồng đã hy sinh cho 'Quê hương'. Đây cũng là một sự dối trá tranh thủ cảm tình khác.
Bức tranh này ban đầu được trưng bày trong bảo tàng Louvre vào tháng 10 năm 1793, sau đó đã được đưa vào Công ước quốc gia đảng Cộng hòa vào tháng tiếp sau. David đã đưa ra một bản giới thiệu rườm rà đi kèm rằng ông tin hình ảnh của người hùng tử vì đạo cho tự do này sẽ còn sống mãi. Và ông đã đúng, “Cái chết của Marat” là một trong những tác phẩm đáng nhớ nhất của ông. Để đảm bảo cho khán giả của mình tin rằng Marat thực sự trông giống như Đấng cứu thế đã chết, David cố tình lừa dối họ về bản chất và tính cách nhân vật của mình.


Liên Khương
anonfromSG

Thấy bài về hội họa nhìn lên chủ thớt ngay, ra là ng cũ - ava mới =))

Nguyễn Đăng Duy
chepchep139

Mình thích bức Tự họa với cánh tay xương nữa :3

Khi bạn đọc bill điện nước

An Vũ
vodanhtieutot.pro

Có chap mới chưa chị oiiiiii. Thể loại nào cũng hay hết trơn.

Tiểu Giang Chí Đại
profile.php?id=100004413968747

Ơ hình như chị up một lần rồi đúng không? Em thấy bài này quen quen 😢 hay dejavu

Nguyen Quoc Khoa
supuishere

Nhạc emo =))