#Ph_D_Careers

#Career_Advice

#Stanford_Comput
er_Science

#Jobs_and_Career
s_at_Google
Q: Tôi được nhận vào làm việc ở Google, đồng thời được nhận vào học tiến sĩ tại Stanford ngành khoa học máy tính. Tôi nên làm gì?
---------------
-----------
A: Noran H. Azmy, Kỹ sư phần mềm tại Google (từ 2017 đến nay)
Hãy đến Stanford. Cơ hội tại Google (hoặc tương tự vậy) sẽ vẫn luôn ở đó chờ đón bạn.
Tôi sẽ nói sâu hơn một chút: hãy học tiến sĩ vì lợi ích của bản thân việc đó mang lại cho bạn.
Tôi đã học tiến sĩ trong một lĩnh vực tôi có đam mê (logic học tính toán), biết rằng bất cứ kĩ năng nào tôi sẽ đạt được thì sẽ ít nhiều liên quan đến các công việc trong ngành công nghiệp phần mềm. Tôi cũng đã ngờ ngợ rằng công việc nghiên cứu không phải là thứ tôi thích, và thậm chí tôi còn chẳng đủ khả năng để nghiên cứu lâu dài.
Ở tuổi 30, tôi có trong tay 2 bằng thạc sĩ và một bằng tiến sĩ, và không có kĩ năng lập trình đáng kể nào ngoài các đồ án trong trường đại học. Không có gì ngoài sự hiểu biết sâu sắc về lý thuyết khoa học máy tính. Ngay trong lĩnh vực logic học tính toán, thì nghiên cứu của tôi cũng khá là hẹp. Và, có lẽ do đam mê nghiên cứu của tôi chưa đủ mạnh mẽ, tôi đã chưa đủ hiểu biết thấu đáo trong lĩnh vực này.
Tôi đã từng đối mặt với khủng hoảng tồn tại đầu tiên, và đã từng có ý định bỏ học tiến sĩ hàng chục lần. Trong năm thứ 2, tôi đã nghiêm túc nghĩ đến việc chuyển hướng nghề nghiệp, sau khi nghe lời khuyên từ một người cũng rất đam mê khoa học máy tính. Người đó đã thuyết phục rằng tôi không đủ giỏi, rằng tôi sẽ không tốt nghiệp nổi, và rằng ngay cả khi tôi tốt nghiệp được thì cũng chỉ vừa đủ qua mà thôi, sẽ chẳng ai buồn đọc những kết quả nghiên cứu của tôi. Và tôi sẽ phí hoài 4 năm thanh xuân của mình cho một mảnh giấy không xứng đáng.
Khi tôi bước chân vào ngành công nghiệp phần mềm, tôi làm việc với các sếp trẻ măng, và tôi cần sự giúp đỡ với bash và git (Trans: bash và git là những công cụ cơ bản dùng trong môi trường lập trình chuyên nghiệp).
Dẫu sao, tôi cũng đã tham gia ngành công nghiệp phần mềm, chuyện xin việc khá dễ dàng với tôi. Ngay khi tôi đang học dở tiến sĩ, tôi đã nhận được liên hệ từ Google, Amazon và Microsoft. Tôi đã nộp đơn và được phản hồi từ Bloomberg. Tôi bắt đầu đi phỏng vấn xin việc khoảng một năm trước khi tốt nghiệp, và đã có lựa chọn của mình trong số những công ty tôi yêu thích.
Khoảng ba tháng trong công việc đầu tiên, tôi đã gặp một vấn đề tối ưu hoá khá khó nhằn ở phần cốt lõi của dự án mà chúng tôi đã không thực sự giải quyết nó rốt ráo trước đó. Điều này tôi đã từng gặp phải khi học tiến sĩ, nên tôi có thể xác định vấn đề, mô hình hoá nó và tìm ra giải thuật để xử lý. Tôi đề xuất ra một sản phẩm mới để giải quyết tận gốc vấn đề. Điều này thực sự gây tiếng vang và trước khi tôi kịp nhận ra nó gây chú ý thế nào, tôi đã trở thành người phụ trách sản phẩm này, có trong tay một kĩ sư và hai tập sự, và sau đó có thêm một kĩ sư nữa. Bản chạy thử của chúng tôi đã giải quyết được vấn đề, chỉ có một lỗi, ít hơn hàng trăm lần so với trung bình. Đó là một dấu mốc nho nhỏ trong cuộc đời của tôi. Tất cả là nhờ vào cách nhìn nhận một cách lý thuyết của một tiến sĩ trước một vấn đề thực tế trong ngành công nghiệp.
Khi tôi đang ở trong giai đoạn khó khăn nhất trong lúc làm tiến sĩ, giáo sư hướng dẫn có nói với tôi vài câu mà cả đời tôi sẽ không quên. Ông ấy nói: "Cô có biết tại sao các công ty lớn cứ thích tìm kiếm các ứng viên hoàn thành tiến sĩ không? Vì họ biết những gì các cô các cậu phải trải qua. Họ biết rằng các cô các cậu đã phải trải qua những gì tồi tệ nhất, và đã vượt qua. Tốt nghiệp đi, và kiếm lấy một công việc. Rồi cô sẽ không bao giờ phải trải qua từng ấy căng thẳng và lo lắng trong sự nghiệp thêm một lần nào nữa".
Học vị tiến sĩ không phải là cho nghiên cứu, nó là cho bạn. Bạn xứng đáng dành thời gian này cho chính mình. Bạn xứng đáng dành thời gian để trải qua nó, để trưởng thành. Để biết thất vọng, để biết thành công, để biết phát triển khả năng phục hồi. Bạn cũng xứng đáng dành thời gian trọn vẹn cho việc viết các bài báo nghiên cứu, diễn tả những gì bạn đã khám phá ra, cho bản thân bạn và cho luận án của bạn, chứ không chỉ là ngồi lập trình ra những phần trong một phần mềm lớn để rồi đều đặn hàng tuần giao cho khách hàng. Ở Google, người ta hay nói về "hội chứng mạo danh". Những thứ như vậy không còn tồn tại với tôi nữa. Cảm giác gian lận mà bạn có khi làm tiến sĩ nhiều hơn bất kì giai đoạn nào khác trong cuộc đời của bạn. Nên nếu bạn đã trải qua rồi, tôi có thể đảm bảo rằng bạn sẽ trở nên tốt hơn bằng cách này hay cách khác.
---------------
-----------

https://qr.ae/
TUttkP
---------------
-----------


Lương Việt Hải
luong.viethai.3

hóng hớt là chính thôi chứ câu này ít người có đủ tư cách trả lời lắm =))

Nguyễn Phương Thảo
nguyen.phuongthao.79

Doan Huong: liệu đây có phải câu trả lời 🙂

Trung Nguyen
tr.ngx

Tôi được nhận vào Google, đồng thời được nhận vào học tại Stanford, tôi nên tiếp tục 4-5 năm làm sinh viên hay có ngay công việc tôi hằng mơ ước. Tôi nên làm gì ?

John Lee
jjohnlleee

Huỳnh Thị Thanh Trúc

Tran Vu
nhatvucqb

Thái Minh Văn Vào confirm a ei :v

Khoa Mai
khoa.mai.3158652

Tôi nên tỉnh dậy và chào 1 ngày mới

Quoc Nguyen
quoc.hus

Mới bắt đầu nghiên cứu sinh nên dần hiểu những gì OP nói. Chặng đường tiến sĩ sẽ giống như leo một đỉnh núi mà cứ mỗi con dốc này vượt qua sẽ đến con dốc. Một khi leo được tới đỉnh thì sẽ chả có gì làm khó bạn nữa.

Nguyễn Bình Nguyên
nguyenbinhnguyen2411

Tác giả từng nghĩ bỏ cuộc đến chục lần Thái Minh Văn :)))) how about you, mị là 2 rồi đó :3

Minh Anh Ng
minhanhng.tbs

Kiếm tiền và dùng tiền luôn là 2 sự lựa chọn khó khăn và với thằng sinh viên năm 3 như em thì dùng tiền đến hết giai đoạn đại học đã là quá đủ rồi..