265

#career

#leadership

#vmc
Hỏi: Cách tốt nhất mà một nhà quản lý có thể phản ứng khi một nhân viên định thôi việc là gì?
Trả lời: Ian Mathews, Giám Đốc tại hai Công ty Fortune (1999-nay)
=========
“Ian, tôi chuẩn bị đi đây.”
Tôi cảm thấy hụt hẫng.
Tôi đã lo lắng về ngày này trong suốt 12 tháng vừa rồi. Lúc đó là năm 2010 và tôi đang ngồi với những con người tài giỏi nhất trong nhóm của mình. Hơn thế nữa, cô ấy là một trong những người tài năng nhất mà tôi từng làm việc cùng.
Đơn giản là chúng tôi không thể cố giữ cô được.
Tôi gặp cô năm năm trước khi lần đầu vào công ty. Chúng tôi làm việc cho một trong những công ty xây nhà ở lớn nhất của Hoa Kỳ. Tôi làm quản lý khu vực còn cô ấy lúc đó hiện là nhân viên bán hàng tốt nhất của một văn phòng tại công ty.
Ấn tượng ban đầu của tôi là cô ấy hoặc là một đứa trẻ được nuôi dưỡng tốt hoặc đơn giản cô ấy quá giỏi để làm việc đó. Cô ấy cần thử thách ở mức độ khác.
Cô rất trẻ, chỉ mới ra trường được mấy năm và có vẻ thiếu kiên nhẫn. Cô hay đưa ra những lời chỉ trích cay đắng mà một lãnh đạo mới rất thích thú và hiếm khi nhận được. Tôi có cảm giác rằng cô biết rõ cần những gì để thay đổi và cô cảm thấy thật tồi tệ khi lãnh đạo không hiểu được điều đó hoặc chẳng làm gì cả.
Lúc ấy tôi 28 tuổi và không được nhận vào công ty để làm việc một cách kiên nhẫn. Tôi được tuyển vào vị trí này bởi mọi việc đang rối tung lên. Khách hàng đang bỏ đi hàng loạt, tỷ lệ nhân viên thôi việc rất cao và mọi chỉ số của công ty đều đi xuống.
Nói cách khác, tôi đang bước vào một vị thế hoàn hảo dành cho một giám đốc mới. Kỳ vọng đang ở mức cực thấp và có lẽ công ty sẽ chỉ có thể đi lên mà thôi.
Tiếp quản một doanh nghiệp sắp phá sản là cách tốt nhất để ghi dấu ấn của riêng bạn trong công ty. Rủi ro cao, lợi nhuận cao.
Tôi dành 30 ngày đầu để nói chuyện với mọi người trong khu vực, từng người một. Tôi hỏi cùng câu hỏi với từng người trong số 70 nhân viên đang làm việc.
• Anh/chị thích thú điều gì khi làm việc tại đây?
• Điều gì khiến anh/chị không hài lòng về công ty?
• Điều gì khiến khách hàng không hài lòng về công ty?
• Anh/chị hi vọng rằng tôi sẽ thay đổi điều gì?
• Anh/chị sẽ thay đổi điều gì nếu làm quản lý?
Tôi ghi chép lại và tìm ra các khuôn mẫu, bối cảnh và những xu hướng. Phần lớn mọi người đều tử tế và đều đang làm việc chăm chỉ dù chỉ là nghe lệnh một cách miễn cưỡng mà thôi. Với nhiều người, tôi có cảm giác rằng họ đang dè chừng, chưa tin tưởng tôi hoàn toàn. Họ có thể lo lắng về những hậu quả từ người quản lý trực tiếp của mình.
Tôi gặp một nhóm mới bằng cách này và thường có được 80% những ý tưởng hay nhất từ 20% những người trong nhóm. Quy tắc 80/20 áp dụng cho hầu hết mọi thứ trong doanh nghiệp.
Ngôi sao của chúng tôi cho tôi rất nhiều lời khuyên khác nhau. Cô cực kỳ tự tin và nhìn ra được giải pháp từ góc nhìn của mình trong những hoàn cảnh khó khăn. Tôi có cảm giác rằng cô chẳng có gì để mất bởi cô biết rằng mình đủ tài năng để làm việc ở bất cứ đâu. Cô là người cực kỳ xuất sắc trong vị trí của mình nhưng lại có cảm giác rằng cô chỉ làm được tới vậy thôi.
Tôi rất vui vì cô ấy tin tưởng mình đủ để trung thực tới mức như vậy. Đồng thời tôi cũng nhận ra rằng cô ấy sẽ không ở lại nếu tôi không hành động đủ nhanh trước những đề xuất của cô ấy.
Vì nhiều đề xuất của cô liên quan tới những yếu kém cơ bản trong quản lý nên việc đầu tiên chúng tôi làm là đề bạt cô ấy làm lãnh đạo.
“Giỏi đấy nhóc, đi làm nhanh lên.”
Cô chẳng phí phạm một phút nào. Cô ấy là nguồn cảm hứng khi làm việc trên vị trí giám đốc bán hàng.
Khi tôi đối mặt với thay đổi về văn hóa, tôi tập hợp rất ít người lại xung quanh mình. Những tài năng với hiệu suất cao cùng thái độ cạnh tranh. Họ sẽ giúp bạn cho cả nhóm thấy rằng hiệu suất làm việc phải như thế nào.
Nhóm của cô ấy tiến bộ lên, tràn đầy năng lượng vì có một quản lý hiểu được tình hình của họ và đủ dũng cảm để thay đổi. Chúng tôi đang phát triển với một tốc độ điên rồ vào năm 2005, và đã cảm thấy kiệt sức với bong bóng bất động sản lúc đó.
Chúng tôi tách văn phòng lớn nhất của mình thành ba văn phòng riêng biệt để theo kịp tốc độ bán hàng và cung cấp dịch vụ tốt hơn bằng các nhóm nhỏ và nhanh nhẹn hơn.
Thật tự nhiên, chúng tôi cho cô quản lý một nhóm trong số đó cùng việc đề bạt cô vào vị trí trung tâm quản lý lợi nhuận.
Một lần nữa, cô ấy lại làm được. Gần như ngay sau đó, cô khiến nhóm của mình làm việc với mức độ cao hơn ba trung tâm lợi nhuận khác trong khu vực. Sau sáu tháng, chúng tôi không thể tìm ra chỉ số nào mà nhóm của cô ấy không dẫn đầu.
Cô cho những người không phù hợp ra đi và cũng như những lãnh đạo tài năng khác, thuê những người giỏi với tinh thần cực kỳ cạnh tranh của mình.
Và rồi sau đó, bầu trời bắt đầu xám đi.
Doanh số bán nhà mới sụt giảm. Số lượng chúng tôi bán ra giảm thê thảm, giống như phần còn lại của thị trường. Chúng tôi không có đủ việc cho cả ba văn phòng và lại thêm hai lần hợp nhất nữa.
Cả hai lần, chúng tôi gộp các văn phòng vào phòng của cô ấy cho tới khi toàn bộ khu vực do cô quản lý. Mỗi lần, cô đều xây dựng lại cả nhóm theo tiêu chuẩn của riêng mình, xuất sắc hơn nhiều người quản lý mà cô đã thay thế.
Cũng giống như những ngôi sao khác, cô chẳng bao giờ ngừng nhắc nhở tôi rằng cô muốn kiếm nhiều tiền hơn và tổng số phụ cấp của cô ấy đã tốt hơn nhiều trong khoảng thời gian năm năm ấy.
Với vị trí bán hàng đầu tiên của mình, cô ấy kiếm được 70.000$ cùng một cơ hội thưởng 50.000$ và vào lúc cô đang điều hành trung tâm lợi nhuận kết hợp của cả ba văn phòng, cô ấy kiếm được 110.000$ cùng cơ hội kiếm một khoản thưởng 110.000$.
Thực tế là, khoảng cách đã được nới rộng hơn chỉ nhờ vào một mình cô. Vấn đề lúc đó là công ty chúng tôi đang vật lộn để có được lợi nhuận trong khủng hoảng tài chính. Trong giai đoạn năm năm này, chúng tôi cần cắt giảm một nửa số nhân sự trong khi nhiều đối thủ của chúng tôi đã rút lui hẳn.
Cô ấy đang làm công việc liên quan tới thế chấp, chịu trách nhiệm giúp những người mua nhà có đủ tài chính để mua được căn nhà của họ. Khá buồn cười là việc thế chấp phất lên trong giai đoạn đó trong khi các công việc khác đình trệ.
Thị trường nhà ở sụp đổ, vì thế tỷ giá thế chấp cũng đi xuống. Điều này có nghĩa là các hoạt động thế chấp bán lẻ bắt đầu phát triển khi khách hàng đổ xô đi tái cấp vốn cho các khoản vay của họ. Các công ty trong ngành ngày càng trả nhiều tiền cho những nhân tài, đặc biệt là những người hiểu biết về ngành tái cấp vốn đang bùng nổ lúc bấy giờ.
Để có thể đàm phán lương với chúng tôi, cô ấy cần chuyển tới vị trí quản lý khu vực, khi đó cô sẽ kiếm được những quyền chọn cổ phiếu. Thành phần trong vốn chủ sở hữu của gói chi trả ấy có thể dễ dàng giúp cô ấy có cơ hội nhân đôi hoặc nhân ba thu nhập của mình.
Không may là, chúng tôi chẳng tuyển thêm quản lý khu vực nữa rồi. Thực tế thì, chúng tôi định để ai đó ra đi. Chính mắt tôi đã chứng kiến địa bàn hoạt động của mình rộng gấp đôi khi tôi được yêu cầu làm chính công việc mà cô ấy làm, chỉ là với một quy mô lớn hơn mà thôi.
Để được đề bạt, cô ấy cần phải đợi thị trường nhà ở phục hồi trở lại. Có khi phải chờ đến nhiều năm trời và chúng tôi đều biết điều đó.
Quay trở lại cuộc đối thoại ấy.
“Sao cô lại đi?”
Tôi biết câu trả lời. Chúng tôi đã nói về điều này quá nhiều lần khi không nên nói rồi.
“Tôi có cơ hội bứt phá của riêng mình. Anh biết đấy tôi luôn thắc mắc xem mình sẽ gây dựng doanh nghiệp của mình như thế nào và đơn giản là tôi muốn biết thôi”.
Đúng vậy, cô ấy đã ra đi. Tôi biết rằng nếu tôi cố giữ chân cô ấy với khoản 10-15.000$ thì cô ấy có thể ở lại trong thời gian ngắn hạn. Sáu tháng sau, chúng tôi cũng sẽ lặp lại cuộc đối thoại ấy mà thôi. Cô có một cơn khát chẳng dễ giải tỏa được.
Cô ấy cần biết và vì thế cô đã ra đi, thế thôi.
Tôi biết điều gì những người hàng giỏi nhất có thể làm được trong ngành bán lẻ. Cô ấy sẽ sẵn sàng với 100% năng lượng và sẽ kiếm được từng đồng đô la. Cô ấy sẽ vẫn tiếp tục kiếm ra tiền trong một ngành kinh tế cực kỳ đáng sợ.
Với phần lớn mọi người, tôi sẽ đặt dấu hỏi về tâm trí của họ. Nhưng với cô gái này, tôi biết rằng cô ấy sẽ làm được. Cô ấy đã phát triển một vị trí của mình một cách quá xuất sắc và chúng tôi đang không đủ tiềm lực tài chính để chi trả cho cô ấy mức lương cao nhất.
Tôi để người giỏi nhất trong công ty mình ra đi mà không đề nghị bất cứ một khoản phụ cấp nào khác.
Đã đến lúc rồi mà. Tôi đã nói hết về tiền lương với cô ấy rồi. Tôi đã chán ngấy việc đưa ra những thứ vô hình đề mời cô ấy ở lại trong khi hiểu rõ rằng cô có thể kiếm được nhiều hơn nhiều nếu chịu mạo hiểm. Cách duy nhất để việc đó trở nên hợp lý là tôi nghỉ và cô ấy ngồi vào ghế của tôi. Tôi không có ý rời đi.
Có những lúc bạn phải rời một công ty tốt để tìm tới một cơ hội còn tốt hơn thế. Chỉ có rất ít vị trí trả lương cao trong một công ty và các vị trí ấy còn ít nữa mỗi khi nền kinh tế trở nên ảm đạm.
Điều thường bị bỏ qua là vào mỗi đợt suy thoái kinh tế, có nhiều công ty lại ăn nên làm ra trong khi các công ty khác lại phải sa thải nhân viên.
Bạn có thể ngồi đó, chờ đợi cho cơn bão qua đi và mong rằng lòng trung thành của mình sẽ được đền đáp. Đây thường là một chiến lược hay ho nếu bạn cảm thấy tự tin khi ở trong một quá trình kế thừa. Nhưng đồng thời, đó cũng là một chiến lược nguy hiểm. Các nhà lãnh đạo thay đổi, thị trường thay đổi và chiến lược cũng thay đổi.
Trong phần lớn thời gian, bạn làm phép tính thông thường và nhận ra rằng những người ngồi ghế cao hơn bạn sẽ chẳng đi đâu hết và gần như chắc chắn bạn sẽ dành 5 năm tiếp theo của mình làm việc tại đúng vị trí đó.
Trong trường hợp này, chúng tôi nhanh chóng đề bạt một quản lý khác, một người cực kỳ thích thú khi nhận vị trí đó và hạnh phúc với khoản thu nhập đó. Cô không thông minh được như vậy nhưng đâu cần nhỉ. Cô đang thay thế một người đã khiến văn phòng vận hành chính xác như chiếc đồng hồ. Vị trí đó đã dễ thở hơn nhiều so với vài năm trước khi văn phòng khó khăn.
Nói cách khác, công ty của chúng tôi vẫn hoạt động khá chậm chạp.
Sự nghiệp mới của cô ấy ra sao à? Cô ấy đã làm được!
Trong vòng vài năm, cô ấy kiếm được gấp ba và còn nhiều hơn thế. Cô ấy có được số người ủng hộ trung thành với mình bằng cách làm việc tốt hơn bất kỳ người nào khác. Cô ấy không có nhân viên cấp dưới trực tiếp nào, chủ yếu chỉ làm việc một mình và lịch làm việc linh động hơn nhiều. Với ba đứa con nhỏ, cô ấy có thể làm việc tại nhà khi nào mình muốn và ít phải lo lắng hơn về mặt tài chính.
Cô ấy đã để lại cả một di sản tuyệt vời. Những nhân viên tài năng mà cô đã thuê giờ đây làm cùng chúng tôi và các chỉ số đã tốt hơn nhờ vào văn hóa làm việc mà cô đặt ra.
Cô ấy đã lựa chọn đúng đắn và cách tốt nhất tôi có thể phản hồi là cảm ơn cô vì mọi thứ, vượt qua tâm lý phủ nhận và chúc cô ấy may mắn.
Tôi biết cô ấy sẽ chẳng cần đến nó đâu.

https://
www.quora.com/
What-are-some-of
-the-best-ways-
a-manager-can-r
espond-when-an-
employee-intend
s-to-resign/
answer/
Ian-Mathews-10


Quào :))