346

#prostitution

#Bangladesh

#vmc
Hỏi: Biến cố nào đã thay đổi cuộc đời của bạn?
Trả lời: Ẩn danh
========
Hãy gặp gỡ Anh ấy đi nào!
Đó là năm 1980 ở Guwahati. Tôi là con gái của một người phu xe. Thực ra thì, có một giáo viên đã buộc phải rời khỏi quê nhà, từ bỏ sự nghiệp và cả họ hàng bởi cuộc chiến tranh năm 72. Ông đã nhận làm một phu xe như bao giáo viên, chủ ngân hàng, doanh nhân, những người đã mất mọi thứ vì cuộc chiến tranh ấy. Khu ổ chuột ở Guwahati tràn ngập những người nhập cư “Bangladeshi”, những người đã nhận những công việc mới thật tầm thường cũng như nhanh chóng quên đi rằng trước đó mình là ai. Cơn đói khát đã khiến người ta thành ra như vậy đấy, và tin tôi đi, khi phải nhịn đói, bạn chỉ mất vài phút là có thể chấp nhận một cuộc sống mới thôi.

Bố tôi đã mất. Bệnh lao phổi cộng với việc lao động như khổ sai đã biến ông trở thành một bộ xương gầy gò chỉ trong năm năm, và theo cách nào đó, cái chết của ông đã giải thoát cho tôi. Tôi không thể chứng kiến cảnh ông phải phục vụ bà cô béo ục ịch của tôi tới mức ho ra máu. Nhưng sự giải thoát cũng như nỗi đau ấy cũng thật ngắn ngủi, bởi cơn đói khiến người ta thui chột mọi cảm xúc khác mà một người có thể có. Cơn đói ấy biến họ trở thành một cái gì đó tương tự như "nó" - một thứ súc vật. Tôi không giỏi làm việc nhà cho lắm và bố tôi sẽ bắt tôi đọc sách hơn là lau chùi nhà cửa hồi còn ở Purbabanga (đó là tên gọi chúng tôi đặt cho Bangladesh hồi đó). Cô tôi, người em họ của bà mẹ đã khuất của tôi, đã dần chối bỏ những bát cơm mà trước đó cô thường gọi. Tôi thấy thật bất lực, mất đi phương hướng của mình và bắt đầu để thứ cảm xúc duy nhất tôi cảm nhận được lúc đó dẫn dắt bản thân - Cơn Đói. Lão Bhai dẫn tôi tới chỗ nhà thổ ở khu chợ phiên của Má Mì Nasima.

Khi tôi nhận ra ý nghĩa việc này, tôi đã cực kỳ hoảng sợ. Tôi mới mười lăm tuổi và chẳng biết gì về sex cả. Nhưng giờ nghĩ lại, tôi thấy biết ơn Nasima vì chính cách mà bà đã an ủi tôi. Bà đã chỉ cho tôi rất nhiều mẹo và giúp tôi vượt qua cái đêm đầu tiên của những ngày đen tối đó. Từng ngày qua đi, tôi chỉ biết khóc thôi khi những người đàn ông cứ lần lượt kéo vào chiếc phòng tre nhỏ xíu đó - những kẻ say, những lão bốc đầy mùi khoai tây trên người, những gã nhà giàu sặc mùi nước hoa, và biết bao kẻ nữa. Nasima đã rất tử tế khi để tôi giữ lại 40% số tiền tôi kiếm được, trong đó, 20% được dùng vào việc thuê nhà và phí sinh hoạt. Nhưng tôi chẳng có gia đình, tương lai và cũng chẳng có giấc mơ nào để theo đuổi, vì thế tôi dành 20% còn lại vào thứ mà tôi yêu thích nhất - Sách. Giá sách tôi đầy những quyển về Shankar, Sarat Chandra, William Golding. Chúng ngắm nhìn vào cơ thể mệt mỏi mà tôi đang sử dụng để có thể mua thêm sách về. Các khách hàng tới chỗ tôi đều phàn nàn vì thói quen "hư hỏng" đó, và tôi chỉ phớt lờ họ đi thôi.
Một hôm nọ, khi đang chờ khách hàng đầu tiên trong ngày, tôi thấy anh bồn chồn bước đi trong căn nhà cọt kẹt. Tôi biết đây là lần đầu của anh ngay lúc vừa trông thấy anh. Anh khá cao và cũng giống như mọi gã con trai cao kều khác, anh mặc một chiếc quần ống loe. Bạn bè đã lôi anh tới đây, khoảng 3-4 anh chàng trạc tuổi nhau. Một trong số những người bạn của anh, trông có vẻ khá thông minh, chỉ vào tôi và nói,
“Chịch ả đi, cậu xứng đáng có được cô trẻ nhất đêm nay".
Anh ta đẩy chàng trai cao lớn, người mà tôi còn tưởng có tên là Chịch ca ấy, về phía tôi. Nhưng anh ấy còn chẳng biết rằng liệu mình có muốn làm việc này hay không và rất nhanh chóng, tôi lôi anh vào phòng của mình. Những người khách hàng như vậy thường được chúng tôi săn đón nhiều nhất bởi trong phần lớn họ không làm bạn thấy phiền và họ còn lịch sự hơn nhiều so với những tên du côn đường phố hay tới nhà thổ.
“Em đã đọc quyển Suối Nguồn chưa?!”
Anh hỏi với ánh mắt ngỡ ngàng nhìn vào một quyển sách mà tôi có được hai tuần trước. Tôi gật đầu và chuẩn bị cởi quần áo. Nếu tôi nhớ chính xác thì, anh bắt đầu nhìn tôi một cách đầy thèm thuồng nhưng đột nhiên, cảm xúc ấy biến thành một thứ hoàn toàn khác. Anh bảo tôi ngồi cạnh và bắt đầu hỏi chuyện tôi. Tôi kể về khu ổ chuột và cả bố tôi nữa, và rồi anh lại bắt tôi phải nói nhiều hơn. Anh không thể tin được rằng con gái của một người phu xe lại có thể dành cả một gia tài nhỏ để chuyển những quyển sách từ nước ngoài về.
Và rồi tới lượt anh kể về bản thân mình. Đó là ngày làm việc đầu tiên của anh và mọi người kỷ niệm bằng cách tới "nhà thổ". Nhưng anh cảm thấy tội lỗi khi đi tiêu tiền vào sex. Tôi tự hỏi rằng căn nguyên của cảm giác tội lỗi đó là đâu. Tôi cho rằng đó có thể là do sự thức tỉnh khi nhận ra rằng ở khu nhà thổ này, có một con điếm hiểu được những chuyện khó xử trên đời, hiểu được đạo đức và cả những quy luật của cái thế giới thuộc về những người giàu và có giáo dục này. Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn ấy là, một tuần sau đó, anh quay lại. Anh quay lại thường xuyên hơn, và luôn luôn tìm đến tôi. Đêm nào chúng tôi cũng nói chuyện. Về gia đình, về người bố đang phải chịu ung thư của anh, và cả cuộc sống ở Purbabanga của tôi nữa. Nasima rất giận vì tôi không còn kiếm được nhiều tiền như trước nữa. Vì thế, anh lại trả số tiền tương ứng để xua những gã kia đi. Ai đó đã trả tiền cho những khách hàng của tôi chứ không phải là cơ thể tôi, và lúc nhận ra điều đó, tôi đã cảm nhận anh theo một cách khác hẳn. Tôi còn đủ dũng cảm để gọi điều đó là tình yêu nữa cơ nhưng chỉ trong giây lát đã phủ nhận suy nghĩ đó ngay trong đầu rồi. Một con điếm thì có quyền gì mà đòi yêu chứ nhỉ?
Đến lúc này, bạn cũng có thể dự đoán được rồi nhỉ, một ngày nọ, anh ấy cầu hôn tôi và cưới tôi sau khi đã tranh cãi kịch liệt với gia đình. Tôi cố gắng hết sức để hòa nhập với một xã hội mà mình đã bỏ quên từ lâu. Người ta đã tranh cãi, đã thương hại, đồng cảm, thậm chí ghê tởm với qua khứ của tôi. Nhưng tôi đều mặc kệ hết. Tôi đã học hành xong xuôi và giờ đang dạy tiếng Anh tại một trường công. Giờ đây, tôi đang gõ câu trả lời từ chiếc tablet mà con gái đã tặng cho tôi, trong lúc đang ngồi tại vườn nhà, trên một khu phố khá quý phái. Tôi có được hôm nay là nhờ chồng mình và nhờ cả cái đêm mà mình đã gặp anh ấy nữa. *******, em hi vọng anh có thể đọc được câu trả lời này và biết rằng EM YÊU ANH.

https://
www.quora.com/
What-is-an-incid
ent-that-change
d-your-life/
answers/22632152


Nguyễn Đình Khánh
pleasecallmekan

Wow ..

Ngô Thanh Tùng
ngothanhtung3008

cổ tích à???

Cường Lã
yphien.tamloan.9

còn tôi, nhờ gặp được những chân lí tinh nguyên đầu nguồn của Đạo Phật, mà tôi đã hết ngáo, cuộc đời tươi đẹp hơn nhiều :)) "mọi khó khăn đều được giải quyết, mọi đau khổ đều chấm dứt, khi chúng ta có một trái tim lớn" :3

Minh Duy Phuong Tran
minhtranduy181

Đem dựng thành phim dc rồi

Phuong Linh
profile.php?id=100018245833879

M luôn tin mỗi người đều có những câu chuyện riêng, nỗi khổ tâm riêng, ai cũng đáng được trân trọng, dù họ có làm gì chăng nữa

Hoang Yen Dang
Vermouth92

Có vẻ đàn ông thích sách là người tử tế nhỉ

Dang Thu Dung
profile.php?id=100006298451156

"bố tôi sẽ bắt tôi đọc sách hơn là lau chùi nhà cửa" một tư tưởng khá tiến bộ mà kg hẳn cha mẹ nào ngày nay cũng có . Impressive !

Nguyễn Hải Đăng
nowheremanatnowhereland

" ở khu nhà thổ này, có một con điếm hiểu được những chuyện khó xử trên đời, hiểu được đạo đức và cả những quy luật của cái thế giới thuộc về những người giàu và có giáo dục này". Không có gì khó hiểu đâu nhỉ, ngoài kia đâu phải ai cũng có được mấy thứ này :))

Nguyễn Đức Phú
profile.php?id=100007700898012

Văn Hoài Nam Lê đọc và cảm nhận 😭

Lê Minh
cherry.nate.9

Hanh Nguyen hay nè!

Hà My Đinh
hamyydinh

kết luận: đọc sách gia tăng co hội đổi đời của bạn, kể cả khi bạn là gái điếm thì cơ hội vẫn nhiều hơn những đứa con gái bình thường không đọc sách #surekèo :))

Đinh Tiến Thành
profile.php?id=100001486367259

Một người ở nhầm chỗ và chàng trai đã đặt cô gái vào đúng chỗ của mình :)

"Suối nguồn" kìa huhu!!!!!!

Thanh Hieu Tran
thanhhieu.tran.54

Bài dịch hay lắm ,cảm ơn bạn (y)

Hoàng Việt
0hoangviet

câu chuyện hay quá . cảm ơn bạn dịch

Mai Le
lehongmai

Incident là biến cố chứ không phải tai nạn (accident)........ làm đọc mãi không hiểu cả bài tai nạn gì ở đâu ra

Đọc vài lần vẫn thấy hơi ảo...