Q: khảo cổ học quan trọng như thế nào trong nghiên cứu lịch sử???
Source:
http://qr.ae/
TUh1h7
A: Eric Brenner, làm việc tại Higher Education
Cực kì quan trọng nhé. Đó là cách tốt nhất để vạch trần thần thoại đơn nguồn (ND: single- source mythology: theo tui hiểu là những thần thoại có chung nguồn gốc), và mở ra những câu hỏi mới. Homer, viết về những điều xảy ra trước hàng thập kỉ hay thế kỉ trước khi ông ấy sinh ra, đó là nguồn tư liệu duy nhất của chúng ta về chiến tranh thành Troy (ND: Trojan War), và Herodotus (ND: là một nhà sử học người Hy Lạp sống ở thế kỷ 5 trước Công nguyên (khoảng 484 TCN - 425 TCN), ông được coi là "người cha của môn sử học" trong văn hóa phương Tây. Herodotos là nhà sử học đầu tiên sưu tầm tài liệu một cách có hệ thống, kiểm tra độ chính xác ở một mức độ nào đó và sắp xếp thành những thể truyện sống động và có cấu trúc tốt- Wikipedia) ghi lại nhiều điều không được xác minh một cách giản dị. Tài liệu di chúc cũ cho rằng người Do Thái trở thành nô lệ ở Ai Cập đã dẫn đến thời hoàng kim của niềm tin rằng họ xây dựng các kim tự tháp (không thực sự có trong văn bản), bị bác bỏ bởi những khám hiện nay nhờ hồ sơ chi trả (ND: theo tui là cái như kiểu sổ chấm công cho những người thợ) cho những người thực sự xây dựng lên chúng.
Phiến đá Rostta (ND: là một tấm bia Ai Cập cổ đại làm bằng đá granodiorite có khắc một sắc lệnh ban hành ở Memphis năm 196 TCN nhân danh nhà vua Ptolemy V- Wikipedia), nó đã dẫn đến bản dịch chữ tượng hình Ai Cập, mở ra một kho tài liệu và nghệ thuật chạm khác đá đồ sộ, nó chỉ cho ta nơi cần tìm những manh mối. Sự khám phá ra tiền của người Ả Rập từ Baghdad trong mộ của quý tộc người Viking ở Đan Mạch cung cấp trực tiếp các bằng chứng của kết nối giao thương giữa đông và tây trong suốt những gì chúng ta nghĩ về thời kì đen tối (ND: Dark Ages hay còn gọi là thời kì trung cổ, người ta coi thời kì trung cổ chỉ là một "đêm dài ngàn năm" ập đến toàn cõi châu Âu giữa thời cổ đại và thời phục hưng ... thành ngữ "thuộc thời Trung cổ" đến bây giờ vẫn dùng để ám chỉ tất cả những gì độc đoán và lạc hậu- trích trong tác phẩm về triết học yêu thích nhất của tui "thế giới của Sophie").
Thỉnh thoảng, nó trở nên mơ hồ, trở thành vấn đề, đặc biệt là khi nhóm sắc tộc tuyên bố một nơi là "quê hương" của họ, chỉ để có hồ sơ khảo cổ mới chỉ ra rằng họ đến từ nới khác (ND: tui không hiểu chính xác nghĩa câu này, ai hảo tâm vào khai sáng tui với .-. ). Bất kể nó là một thành phần quan trọng trong công việc nghiên cứu lịch sử, và từ bỏ những tư liệu khô khan, chúng ta sẽ bị bỏ lại với truyền thống truyền miệng, học thuyết tôn giáo, và một quá khứ được lý tưởng hóa.