#Lifestyle

#Thinking

#Memories

#Knowledge

#ExperiencesinLi
fe

#InterpersonalIn
teraction
Câu nói khó quên nhất mà ai đó đã nói với bạn là gì?
---------------
-----

https://qr.ae/
TUhlBM
Trả lời bởi Tony Le, học tại Đại học bang California, Sacramento
Câu nói "con nhà người ta" nổi tiếng.
"Nhìn con nhà người ta đi! Tại sao mày không giống tụi nó một chút nào hết vậy? Người ta ăn cơm, mày cũng ăn cơm mà sao cái đầu của mày không khôn được như người ta? Mày nói tao nghe coi?"
Câu nói đó là lý do chính khiến tôi phải chịu đựng sự thiếu lòng tự trọng (vẫn còn đó chỉ là không còn tệ nữa). Cả tuổi thơ ấu của tôi dành hết cho việc so sánh bản thân với những đứa trẻ đồng trang lứa khác, và cố gắng hoàn hảo như chúng. Dù sao thì tôi cũng chưa bao giờ là một đứa trẻ ngoan, tôi cũng luôn bị kêu là kẻ thất bại.
Với ba mẹ tôi thì hình tượng của một đứa trẻ ngoan họ bắt tôi phải trở thành tất nhiên không phải là tôi con người mà tôi muốn trở thành rồi. Con của mẹ chạy nhanh hơn John, giỏi toán hơn Smith, chơi nhạc hơn Peter, lễ phép hơn Mike,v.v.. Bất kể tôi làm gì đi nữa thì cũng sẽ có một đứa trẻ khác mà tôi phải cạnh tranh, so đo.
Cuối cùng, tôi phải buộc miệng "dm nó" và bắt đầu trở thành một nhóc gây phiền phức. Tôi đã tạo ra rắc rối để tách mình khỏi những đứa trẻ khác và đồng thời cũng tạo nên danh tiếng của bản thân, với hi vọng muốn ba mẹ nhận ra tôi là một cá thể. Tôi hư hỏng bao nhiêu thì phụ huynh càng cố gắng làm tôi giống mấy đứa khác bấy nhiêu, sau đó mọi thứ tiếp tục leo thang đến một mớ hỗn độn.
Thời gian dần qua, tôi tiếp tục đi tìm danh tiếng và sự tự trọng của riêng mình nhưng không thể tìm thấy chúng. Tôi không biết tôi là ai hoặc tôi nên là ai nữa. Tất cả những gì tôi biết là bất kể tôi đã làm gì thì tôi cũng chưa bao giờ làm đủ tốt. Sau này tôi mang sự mặc cảm đó đến tuổi trưởng thành. Lúc hẹn hò, luôn có một giọng nói trong đầu vang lên bảo rằng tôi không tốt. Trong công việc thì luôn có tiếng thì thầm bên tai nói rằng những người khác còn làm tốt hơn tôi nhiều,.v.v. Thậm chí khi mọi người (ông chủ) trao tiền thưởng và nói với tôi là tôi đã làm tốt công việc, thì tôi lại nghĩ dường như ông ta đang châm biếm mình.
Tôi sẽ không bao giờ quên cái câu "con nhà người ta" này. Lời cho bậc làm cha mẹ, đừng bao giờ so sánh con bạn với bất kì đứa trẻ nào khác, hãy yêu thương và trân trọng con người của chính nó. Ngay cả khi chúng gây rắc rối, chẳng qua là chúng chỉ muốn được bạn chú ý, quan tâm bởi vì lời khen ngợi của cha mẹ là niềm hạnh phúc đối với con mà; và đối với một số người trong chúng ta đó là niềm vui sướng.


Baskerville Naru
profile.php?id=100009303874543

Đăng bài khuya thế cậu

Quang Trung
profile.php?id=100009388896371

khônh bị so con nhà người ta những gần đây như OTP thì luôn có giọng nói văng vẳng trong đầu t rằng làm khônh đủ tốt là một kẻ thất bại thậm chí là rác rưởimệt nỏi thật

Jamie Moriarty
jamie.tran.221

Sang Cao

Một góc bản năng khác của con người: lấy thứ không tốt/nguy hiểm làm vũ khí. Đôi khi trẻ con vô tình tạo thế so sánh "phụ huynh nhà người ta". Thế là người lớn điên lên. Vậy là họ không phải không biết miệng lưỡi mình đang dùng thứ gì...