#Crusades

#History_of_Chri
stianity

#Christianity

#History

#Religion
Câu hỏi: Tại sao có các cuộc Thập tự chinh trong lịch sử nhưng hiện nay khi các quốc gia Cơ đốc giáo đã rất hùng mạnh thì lại không có những sự kiện như vậy nữa?
Trả lời: Peter Green, Cử nhân thần Học về Lịch sử Tân ước Cơ đốc và Hy Lạp, Đại học Morling (1986)
Câu hỏi: Tại sao có các cuộc Thập tự chinh trong lịch sử nhưng hiện nay khi các quốc gia Cơ đốc giáo đã rất hùng mạnh thì lại không có những sự kiện như vậy nữa?
Ồ! Có một loạt giả định và hiểu lầm ở đây.
Đầu tiên, không có có gì gọi là quốc gia Cơ đốc giáo theo nghĩa mà chúng ta có thể sử dụng được làm thuật ngữ để nói về các quốc gia châu Âu Trung cổ. Đúng, có vài quốc gia, giống như Hoa Kỳ có phần phần đông là người Cơ đốc, nhưng phần lớn các quốc gia phương Tây đều dứt khoát loại trừ quyền lực của Chính phủ trong việc đưa ra luật pháp ưu tiên một tôn giáo nhất định hay hạn chế việc tự do biểu hiện của một tôn giáo. Những quốc gia này không có những quy định pháp luật khác mà có hiệu lực tương tự.
Ở mức độ lớn hơn, những luật này đã được đưa ra như là một kết quả của những nỗ lực của Cơ đốc giáo triệt để khiến cho xã hội công bằng hơn với tất cả. Những người Báp-tít, Thomas Helwys và Roger Williams (ở thời gian sau chút đỉnh), và các Tín hữu đương thời của ông, Goerge Fox và William Penn, xứng đáng được nhắc đến ở đây.
Hiểu lầm thứ hai là mọi người có xu hướng giả định rằng các quốc gia phương Tây mặc nhiên đã hỗ trợ những người Cơ đốc.
Kết quả của các chính sách đã được thiết lập từ lâu về việc không ưu tiên một tôn giáo nhất định cũng đã giới hạn thiện ý của các quốc gia phương Tây trong việc can thiệp vào các quốc gia khác vì lý do tôn giáo. Ví dụ, mặc dù có những bằng chứng về việc giết người hàng loạt những người Cơ đốc Nigeria bởi người Hồi giáo, không quốc gia phương Tây nào can thiệp, mặc dù các quốc gia phương Tây đã có những ưu tiên để tiếp nhận những người tị nạn Rohingya Hồi giáo và Syria Cơ đốc.
Hiểu lầm thứ ba là giả định rằng các cuộc thập tự chinh là một vấn đề về việc người Cơ đốc đột nhiên quyết định tấn công những ngôi làng Hồi giáo hoà bình và không đáng ngờ chỉ để mở rộng tầm ảnh hưởng của Cơ đốc giáo. Trong khi thập tự chinh là một thời kỳ đáng xấu hổ, chúng cần được phải hiểu rõ.
Nguyên nhân trực tiếp của các cuộc thập tự chinh là sự xâm lược của người Hồi giáo Thổ Nhĩ Kỳ ở Anatolia (nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ) và sự chiếm đóng của họ ở các thành phố Antioch và Nicaea. Mối quan hệ giữa Tây Âu và châu Âu Đông La Mã có hiệu ứng rất tương tự như một hiệp ước. Khi châu Âu Đông La Mã gặp khó khăn, có thể hiểu được rằng phía Tây nợ phía Đông một sự giúp đỡ.
Mặc dù những báo cáo sau đó về việc Papal (ND: lãnh địa nằm trên bán đảo Ý, còn được biết dưới tên "Lãnh địa Giáo hội) kêu gọi sự trợ giúp tới Byzantium (ND: một thành phố Hy Lạp cổ đại) gồm cả lời kêu gọi giải phóng các nhà thờ của Đất Thánh khỏi sự xâm lược của Hồi giáo, thì những báo cáo đầu tiên lại thiếu những chi tiết đó.
Lý do rộng hơn cho việc phát động thập tự chinh bao gồm cả một lịch sử xâm lấn vào những vùng đất xưa của Đế chế La Mã (về lý thuyết cũng là những vùng đất "Cơ đốc"). Mô tả bên dưới.
Phần phía Nam (thuộc châu Phi) và phần lớn vùng đất bờ biển Đông Địa Trung Hải đánh dấu bởi màu hồng đậm đã từng là một phần của Đế chế La Mã, nhưng đã bị chinh phục bởi các lực lượng Hồi giáo vào năm 661 SCN, trong khi đó khu vực màu be ở phía cận Tây của Địa Trung Hải đã bị chinh phục vào năm 731. Các lực lượng Hồi giáo cũng đã tiến tới vùng lân cận của Tours (ND: nay là một tỉnh lỵ của nước Pháp) vào năm 732 (khu vực màu xanh lá cây), nơi mà họ đã phải quay đầu dưới lực lượng của Charles Martel (ND: một nhà lãnh đạo quân sự và chính trị người Frank). Trong suốt thế kỷ thứ 9, người Hồi giáo cũng đã hình thành các khu vực định cư ở phía Nam nước Ý và kiểm soát rộng rãi giao thương toàn Địa Trung Hải.
Trong khi những cuộc xâm lược của người Hồi giáo Ả Rập thường gặp phải chút kháng cự, thì điều quan trọng là họ đã và đã được nhìn nhận như là một cuộc xâm lược quân sự, và người Cơ đốc lẫn người Do thái không muốn cải đạo sang Hồi giáo phần lớn đều phải chịu thuế jizya (ND: một loại thuế hàng năm đánh vào những đối tượng không phải người Hồi giáo) cũng như đối mặt với sự thiếu tư cách xã hội lẫn chính trị.
Thêm vào đó, bản thân Byzantium (Constantinople
) (ND: hai tên chỉ một địa danh ở các thời kỳ khác nhau) đã bị bao vây vào năm 674 - 678 và một lần nữa năm 717 - 718 SCN bởi người Hồi giáo Ả Rập của Nhà Omeyyad (ND: một vương triều Hồi giáo Ả Rập do các vua Hồi cai trị).
Từ thế kỷ thứ 9, đã có vài cuộc đột kích cướp biển quanh các bờ biển châu Âu, cả Địa Trung Hải và Đại Tây Dương.
Trong suốt thế kỷ thứ 11, người Hồi giáo đã áp đặt các hạn chế lên những người hành hương Cơ đốc đến tới vùng đất "thánh" ở Palestine.
Vậy nên cuộc Thập tự chinh Thứ nhất là một phản ứng lại những cuộc xâm lấn trong 300 năm của người Hồi giáo - phần lớn là Ả Rập - với sự kích hoạt trực tiếp là cuộc chinh phạt tới một vài thành phố "Cơ đốc" Tiểu Á gây ra bởi người Hồi giáo Thổ Nhĩ Kỳ
Người châu Âu không có tâm trạng để tạo ra phân chia nhỏ về sắc tộc với kẻ thù của họ. Dấu hiệu phân biệt thường thấy là sự tán thành của họ với Hồi giáo.
Hiểu lầm thứ tư là nhìn nhận Thập tự chinh như là một phản ứng được điều khiển một cách tập trung, bởi xã hội thống nhất giống như là Hoa Kỳ.
Khi người ta có thể nói Vương quốc Frank hay Đế quốc La Mã Thần thánh, thì thực tế là châu Âu đã bị phân chia thành nhiều thái ấp nhỏ và thường gây chiến với nhau, tất cả đều có lòng trung thành với Đế quốc La Mã Thần thánh, nhưng rất ít trung thành với nhau. Ở một vài khía cạnh thì cuộc Thập tự chinh Thứ nhất là một sự giải thoát và một cuộc hành quân cho sự thống nhất, điều mà không thể thực hiện theo cách tương tự hiện nay.
Tuy nhiên, các quốc gia Thập tự chinh, giống như Việt Nam ở thời điểm của chúng ta (ít nhất là của tôi), đã trở thành một nấm mồ quân sự, thu hút làn sóng người tham dự vào, và cuối cùng bị chia ra thành rất nhiều quân đoàn giống như ở Tây Âu.
Nhưng đây là câu chuyện khác.
Vì vậy rất ít khả năng các quốc gia phương Tây sẽ can thiệp giống như cách họ đã làm vào cuối thế kỷ 11, mặc dù sự can thiệp ở Iraq rất gần như vậy. Trớ trêu thay, đây có lẽ là điểm yếu của phần lớn các nước Trung Đông Hồi giáo cũng như là tình trạng thay đổi của các quốc gia phương Tây khiến họ trở lên an toàn.

https://qr.ae/
TUnVHq


Pham Trong Dang
dang.pham.5059

giờ Châu Âu rước đầy Hồi vào rồi còn gì =)) tổ tiên họ mà biệt chắc đội mồ lên quá

Duy Vũ
DuyVu147

byzantium là thủ đô đông la mã nhé =)))

Nguyễn Du
du.nguyenduc.754

Thập tự chinh cái cớ thôi, bem cả Đông la mã thì thập tự chinh hồi giáo cái gì :v .Anh - pháp còn theo phe Otoman, không thì Nga chiếm được Constantinople rồi

Nguyễn Khánh Hoàng
profile.php?id=100026843225217

"Mô tả bên dưới. "Nam Phi" và phần lớn vùng đất bờ biển Đông Địa Trung Hải đánh dấu bởi màu hồng đậm đã từng là một phần của Đế chế La Mã, nhưng đã bị chinh phục bởi các lực lượng Hồi giáo vào năm 661 SCN"Đang đọc cái gì thế này? -_- La Mã với Hồi giáo vươn đến Nam Phi rồi à?

Nguyễn Khánh Hoàng
profile.php?id=100026843225217

Vùng đất Bắc Phi, bán đảo Iberia, Palestine, Syria,... đều là đất của người Công giáo. Bọn Hồi giáo kích động nhân dân tạo ra các cuộc thánh chiến xâm lược người Công giáo trước và sau đó Châu Âu đáp trả bằng mấy cuộc thập tự chinh tương tự nhưng những bài thế này ko giải thích rõ ai mới là kẻ khốn nạn tạo ra chiến tranh tôn giáo trước nhở -_- Toàn thấy chửi Châu Âu là kẻ gây chiến