#40 Cuốn sách thiếu nhi kinh khủng nhất từng được viết là gì?
Trả lời bởi
Lynne Appino
***
Đó là cuốn sách thiếu nhi Cá Cầu Vồng (The Rainbow Fish) của Marcus Pfister; tác giả, họa sĩ vẽ tranh minh họa người Thụy Sĩ, và cuốn sách được dịch sang tiếng Anh bởi J. Alison James.
[Hình ảnh 1]
Mọi người thích cuốn sách này. Nhưng tôi lại không thích thông điệp mà nó truyền tải. Cuốn sách được cho là lan tỏa sự chia sẻ nhưng thực sự là không phải như vậy.
Cá Cầu Vồng có những chiếc vảy xinh đẹp, óng ánh. Cậu ta kiêu ngạo vì mình là “chú cá xinh đẹp nhất” trong đại dương. Chẳng có con cá nào chịu chơi với cậu vì cậu chẳng chịu chia sẻ những chiếc vảy xinh đẹp của mình với ai. Đó là lý do tại sao Cá Cầu Vồng thấy buồn. Cậu nhận được một vài lời khuyên từ một con bạch tuộc, nó bảo cậu nên chia sẻ những chiếc vảy xinh đẹp mà cậu có. Thế là cậu làm theo. Cậu chỉ giữ lại một cái cho riêng mình. Từ đó, cậu có rất nhiều bạn bè với một chiếc vảy đẹp đẽ giống cậu. Tất cả đều vui vẻ. Thế là hết chuyện.
[Hình ảnh 2]
Vấn đề là tại sao Cá Cầu Vồng lại phải mang cho những chiếc vảy của mình để có được bạn bè? Đó không phải là chia sẻ. Đáng chú ý ở đây là những con cá khác, những con cá kém xinh đẹp hơn, những con cá tầm thường và đầy lòng ghen tị. Tất cả không phải là lỗi của Cá Cầu Vồng khi mà nó được sinh ra với những chiếc vảy đẹp đẽ. Theo tôi, nó cũng giống như trường hợp của loài người, những người không có bạn bởi vì quá xinh đẹp và điều đó khiến mọi cô gái khác đều thấy ghen tị. Nhưng bạn chẳng thể chia nhỏ bản thân mình thành từng mảnh, từng mảnh để đưa cho bạn bè giống như Cá Cầu Vồng được đâu.
Bạn có thể trao đổi lấy bất cứ điều gì mình thèm muốn bằng những chiếc vảy. Nhưng kết quả cuối cùng thì cũng đều như nhau cả. Đó không phải là chia sẻ. Đó là sự mua chuộc. Con cá (hay một con người) chỉ là một cá thể bé nhỏ, tầm thường và tham lam như bao con khác. Bài học mà cuốn sách được cho đang muốn truyền tải, đó không phải là thứ mà tôi đọc được ở đây.
https://qr.ae/
TW18wD


Thòi Lòi
tranquivannguyen

Còn tôi thì thấy góc nhìn của người trả lời lệch lạc và méo mó vl :/

Ruby Bui
BloodyAntares

Thay đổi bản thân mà là hoà tan thì cũng giống tự cripple bản thân hahaha

Lucid Charry
LucidCharryMore

Việt Nam cũng nhiều kiểu bậy bạ như này.

Lê Ly
letrongdiemly43

Trẻ con nó ko nghĩ như cách người lớn nghĩ đâu

Thòi Lòi
tranquivannguyen

Bạn có muốn làm bạn với một người kiêu ngạo chỉ nhìn mình bằng một nửa con mắt không? Không, tất nhiên.Bạn có thích làm bạn với người dễ chịu và mang lại cho bạn niềm vui? Có, và tất nhiên sau đó bạn cũng mang lại niềm vui cho người đó.Chả hiểu tại sao người trả lời lại suy thành việc ghen tị lẫn nhau. Suy nghĩ theo hướng tích cực đúng đắn thì không chịu, cứ đâm đầu vào mấy hướng tiêu cực âm mưu rồi lại chê người viết sách, lại than thế giới xấu xí. T chịu.Làm ơn đi, thế giới có thể không phải chỉ là một màu hồng, nhưng không phải chỉ mỗi một màu đen. Quan trọng là cách sống, cách suy nghĩ, cách đối mặt với vấn đề và cách nhìn đời của bạn như thế nào thôi.

Ha Dang
dangthuha.tb

Đúng vậy mà, nó có quyền tự tin vì nó có các mảnh vảy lấp lánh, cũng như bạch tuộc có quyền tự tin mình có nhiều xúc tu vậy. Nó không cần phải chia sẻ nếu nó không muốn. Từ đâu lại có suy nghĩ mình cần sẻ chia những thứ mình vốn có vậy? Mình thích thì mình chia sẻ, không thích thì thôi. Không cần thứ tình cảm mà chỉ có một bên phải cho đi như vậy.

Tùng Anh Võ
profile.php?id=100010612151382

Ngày xửa ngày xưa, có một con quái vật không tên. Quái vật rất muốn có một cái tên, cho nên nó đi tìm một cái tên. Nhưng bởi vì thế giới rất rộng lớn, cho nên quái vật phân mình thành hai con và chia nhau đi tìm. Một con đi về phía Đông, một con đi về phía Tây.Con quái vật đi về phía đông tìm thấy một ngôi làng.“Bác thợ rèn, hãy cho tôi cái tên của bác”“Tôi không thể cho người khác tên”“Nếu bác cho tôi cái tên, tôi sẽ chui vào trong bụng bác, làm bác khỏe mạnh để tạ ơn”“Có thật không, nếu ta mạnh thật, ta sẽ cho ngươi cái tên.”Quái vật bèn chui vào trong người bác thợ rèn.Quái vật biến thành người thợ rèn Otto. Otto trở thành người khoẻ mạnh nhất làng.Nhưng một ngày nọ....“Xem tôi đi! Xem tôi đi! Con quái vật trong người tôi đã lớn lên như thế này rồi!”Rạo rạo, cộp cộp cộp, rôm rốp.Con quái vật đã ăn hết bên trong bác thợ rèn Thomas. Và nó lại trở thành con quái vật không tên.Người thợ giày Hans cũng vậy. Rạo rạo, rôm rốp, nó biến trở lại thành con quái vật không tên.Rồi người thợ săn Thomas cũng vậy. Rạo rạo, rôm rốp. Vẫn là một con quái vật không tên.Quái vật đi tới lâu đài. Gặp một hoàng tử nhỏ bé và yếu ớt với một cái tên rất đẹp. Johan.“Nếu bạn cho tôi cái tên của bạn, tôi sẽ làm cho bạn khoẻ mạnh.”“Nếu trị hết bệnh, làm cho tôi khoẻ mạnh, tôi sẽ tặng tên cho bạn”Quái vật chui vào trong bụng cậu bé, cậu bé trở nên khoẻ mạnh phi thường. Quốc vương vô cùng vui mừng.“Hoàng tử khoẻ lại rồi!”Quái vật rất thích cái tên của cậu bé, nó cũng thích cuộc sống trong lâu đài nên dù đói vẫn cố gắng chịu đựng, không ăn cậu bé. Ngày qua ngày, bụng đói kêu ọc ọc mà nó vẫn gắng chịu. Nó không muốn mất đi cái tên đẹp mà nó đã tìm kiếm.Nhưng, nó đói quá, nó chịu không nổi nữa.“Xem tôi đây, xem tôi đây, con quái vật trong người tôi đã lớn thế này rồi.”Cậu bé ăn sạch cả vua, quan, và người hầu.Rôm rốp, rạo rạo.Có một ngày cậu bé gặp lại con quái vật đi về phía tây.“Tôi có tên rồi, một cái tên vô cùng đẹp.”Con quái vật phía Tây nói:“Tôi không cần tên, không có tên tôi vẫn thấy rất hạnh phúc. Bởi vì chúng ta vốn là quái vật không tên”.Cậu bé ăn luôn con quái vật đi về phía Tây.Bây giờ con quái vật đã có một cái tên thật đẹp. Nhưng không còn ai sống sót để gọi tên nó nữa.

Ha Dang
dangthuha.tb

Nếu như con bạch tuộc trả lời rằng, Cá cầu vồng hãy bớt kiêu ngạo, hãy thân thiện chơi đùa với tất cả các bạn và mọi người cũng vui vẻ với Cá bạch tuộc. Đó lại là một câu chuyện khác. Không lẽ hoa hậu hoàn vũ thì bắt buộc phải chia sẻ sắc đẹp của mình. Hay tỷ phú thì bắt buộc phải làm việc thiện, phải cho người xung quanh tiền để có bạn bè??? Cái mình có thể cho đi phải là thứ mình tự nguyện muốn cho đi chứ không phải là cuộc mua bán tình cảm

Eien Aki
hyunyoung.jung.56

Đọc cả truyện thì nó về 1 con cá bảy màu tự cao, thích khoe khoang với người khác và không chơi với ai hết. Sau đó thì vì 1 con cá xin 1 chiếc vảy nó đuổi cá đi, thế là mọi người quay đi không nhìn nó nữa. Nó không có ai quan tâm nên bực vì nó thích được ngưỡng mộ. Và sau đó thì nó mới đi hỏi bạch tuộc. Không hiểu người trả lời bỏ qua bao nhiêu phần của câu chuyện mà đi đến kết luận thế kia?

Nguyễn Quốc Hoàn
nghesibackturn.031098

Tô Bách Việt Tôi thấy đâu đó thấp thoáng hình bóng Medusa và Athena trong câu truyện trên :)))

Đôn Nguyễn
profile.php?id=100015735030343

Phạm Trường đám đông ích kỉ khi đòi hỏi ta mà ta ko đáp ứng thì ta mới ích kỉ..

Trương Cát Ngọc
truong.catngoc.5

Thực ra cách suy nghĩ của trẻ con không giống như người lớn đâu. Khi trẻ con đọc truyện thì chỉ hiểu đơn giản là à, mình đẹp đẽ như vầy thì mình nên chia sẻ cho mọi người, đó là điều tốt, mọi người đều vui. Chứ trẻ con sẽ không nghĩ là vảy là máu thịt dứt vảy ra thì rất đau, các con cá khác thì ích kỉ ghen tị với người đẹp đại loại vậy. Đó là cách suy nghĩ của người lớn rồi.

Pretty Phoenix
profile.php?id=100027662708354

LanLinh m tthấy sao? T thấy là có vấn đề rồi đó. 🤔🤔🤔

Đinh Nguyễn
profile.php?id=100014086902111

Cuốn sách này :))))Đại loại nội dung là "CẢ THẾ GIỚI TOÀN ĐÀN ÔNG ĐỘC CHIẾm, PHỤ NỮ VÔ DỤNG VL CHO TỚI KHI HILLARY CLINTON RA ĐỜI"Đọc thấy hơi... ghê ghê vì độ tự tâng bốc của bàn ày

Nhân Lê
nhan.nhinho.3

Ông OP làm tôi nhớ đến cái hồi phải học phân tích Đàn guitar của Lorca :)))Phân tích ra thì nghe cũng có lý đấy, nhưng khi đọc thì éo ai nghĩ đến cả :)))

Cá nhân mình xét cả cốt truyện lẫn tình tiết câu chuyện này đều từ "thâm" (dark) đến rất ”thâm" (deep), nên cẩn thận cân nhắc trước khi cho trẻ con đọc. Ngôn bất tận ý. Trẻ nít hạn chế năng lực diễn đạt, nhưng không phải chúng không hiểu thói đời đâu

Về nội dung, vốn Cá cầu vồng bị ghét ở thói kiêu ngạo từ trước rồi, không chia sẻ chỉ là cớ bề nổi thôi. Khổ cái tác giả viết kết thúc ngang. Cái này là phần tệ nhất rất hay gặp trong truyện thiếu nhi.

Nói vậy chứ bản thân truyền thuyết của Việt Nam cũng mấy cái dark lắm: Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân diệt tinh, bọc trăm trứng, Sơn Tinh - Thủy Tinh, Cảu chủa cheng bua, Nỏ thần,...

Simveter Jung
vagasum

Hồi mình học lớp 1, phần thưởng cuối năm ngoài bánh kẹo và mấy đồ dùng học tập ra thì còn có một cuốn truyện mỏng. Cuốn ấy có nội dung như sau: Có một con lừa rất thích ca hát nên nó thường xuyên luyện giọng ở bờ …See More

杜曰如礼
profile.php?id=100034467966699

Ai nào còn nhớ đến chuyện Sói thỏ gì ấy mà có "tôi bận đi ỉa", rồi "bóp dái con sói" gì đấy k. =)))

Yến Nhi
nhiholeo

Duy Quách đồng ý hem?

Nguyễn Tuấn
tuannguyenb5

K kinh khủng gì nhưng hài vc

Sai Satoh
saisatoh

Con hổ thấy người nông dân đuổi trâu đi cày trên ruộng lúa, hết sức lấy làm tò mò. Thế là nó đợi lúc người nông dân cho trâu nghỉ mệt mà lân la lại hỏi con trâu. “Này Trâu, sao mày to khoẻ thế kia mà lại để loài người bé tẹo teo nô dịch?” Con trâu sợ hổ ăn thịt mình, đành trả lời:”Vì loài người có trí khôn.” Con hổ nghĩ mãi vẫn không hiểu được trí không là gì. Vì trí khôn là một phạm trù triết học siêu hình mà loài hổ thì không phải học Marx Lenin ở Đại học cho lũ hổ. Thế là nó quyết tâm đi tìm con người hỏi cho ra lẽ. “Này con người, trí khôn của mi là gì?” Con người sợ hổ ăn thịt, nghĩ đi nghĩ lại, quyết định chơi hổ một vố. Con người bảo: “Trí không tôi để ở nhà, ông muốn xem thì tôi về lấy cho xem. Nhưng ông phải để tôi cột lại đã, tôi sợ ông ăn mất trâu.” Con hổ hào hứng gật đầu để con người trói lại. Vừa trói xong, con người châm lửa đốt, vừa đốt vừa cười: “Trí khôn của ta đây!”Dưới một góc nhìn khác những gì ông cha ta truyền tải, tại sao con hổ giữ lời hứa lại bị đốt và cười nhạo? Tại sao nhân loại tráo trở lại được ngợi khen là thông minh? Tại sao loài trâu bị nô dịch lại hài lòng với cuộc sống bị bốc lột, biết con người sử dụng trí khôn để nô dịch mình lại chưa từng thử tìm hiểu qua, rồi khi con hổ, kẻ đầu tiên dám thăm dò về “trí khôn” của nhân loại bị đốt nó lại cười hả hê như vậy?

Huy Hoàng Nguyễn
profile.php?id=100016365600934

The gay fish

Diệu Thu
thu.nong

Nhưng chính OP cũng nói cá cầu vồng kiêu ngạo còn gì. Nhiều người ghét cái thói kiêu ngạo lắm kìa

Nhan Pham
nhanpham1812

Chuyện cá này dark vl.Cho đi hết cái làm nên sự đặc sắc của bản thân vì mong có thể hòa nhập với cộng đồng, tư tưởng cào bằng này nguy hiểm lắm nha.

Copy lại comment của bản thân:Nhiều bạn mình từng gặp bô bô khoe kiểu "trí khôn của ta đây". Và lạ là phần lớn họ lại triggered khi có kẻ khác troll là "trí khôn bắt con cọp". Nói chung truyện thiếu nhi là thể loại riêng, không thể đánh đồng với cổ tích, sự tích, truyền thuyết,...gì cả. Vì những thứ tiền lệ xấu/không bền mà xem là khôn ngoan thì nó sẽ ập đến xã hội không kiểm soát. Mình cũng từng thấy có cuộc tranh cãi gay gắt khi có kẻ nặng lời "trí khôn bần nông đây" rồi. HẾT SỨC CẨN TRỌNG VỚI TẤT CẢ MỌI TRUYỆN KỂ KHẲNG ĐỊNH TƯ CHẤT CON NGƯỜI, dù đó là trước động vật, cây cối, thiên nhiên. Mình không ngụ ý "trứng đòi hơn vịt", nhưng sai lỗi "tính già hóa non" thì rất nhiều cá nhân, tổ chức, cộng đồng, nền văn hóa,...đã phạm phải rồi.P/s: nếu mọi người tò mò mấy kiểu ăn nói xốc óc đó đâu ra thì...nhiều lắm, không chỉ mấy group chính trị Facebook đâu. Ngay cả đời thực cũng gặp nữa kìa. "Trí khôn" chỉ là một trong vài câu chuyện nhẹ nhất thôi.

Ngoc Tram Tran
ngoctramtran.buh

Vấn đề ở đây là con quễ bạch tuộc nó xúi kìa, trùm cuối là bạch tuột nha :)))

Clara Nguyen
thanhtamngh

Làm mình nhớ tới ngày xưa xem bộ phim “Gia đình là số một” phần 2 của Hàn, cô bé giúp việc lúc nào cũng mang trong mình suy nghĩ ghen tị và mong muốn cô bé chủ nhà sẽ chia sẻ đồ chơi hay thức ăn cho nó, đỉnh điểm là thù hằn luôn cô bé chủ vì “người ta có mọi thứ còn nó thì không”. Ai cũng thấy tội nghiệp và trách con bé chủ được nuông chiều, không nhường đồ chơi/ đồ ăn cho bạn, xấu tính và ích kỉ. Bản thân mình lại thấy, có cô bé giúp việc hay không, thì những đồ chơi đó, những món ăn đó là của cô bé chủ kia rồi. Đó vốn dĩ là của nhỏ, nhỏ hoàn toàn có quyền “giữ cho riêng mình”, và đó cũng không phải của chung, nhỏ không có nghĩa vụ phải cho ai đó chơi cùng. Biết sẻ chia biết cho đi là một hành động cực kì tốt cần phải dạy cho con trẻ, nhưng nếu chúng không đồng ý, đó hoàn toàn không phải “lỗi” của tụi nhỏ đâu.

Nguyễn An Khang quen quá choy