Tại sao nước Anh vẫn là một quốc gia quan trọng trong khi nó gần như không còn đóng góp gì nhiều nữa?
Source:
https://bit.ly/
2C2m1bE
Trả lời: Allen Lobo, Quản trị tài chính doanh nghiệp, cựu dược sĩ – khoa học gia.
Tôi sẽ trả lời với nội dung theo hai ý được nêu trong câu hỏi.
- Nước Anh không phải là một thế lực lớn trên bản đồ chính trị.
- Nhưng nó vẫn đang làm được rất nhiều việc.
Sự quan trọng/ tầm ảnh hưởng của một quốc gia trên thế giới có thể được tạm chia làm 3 mục sau:
1. Sức mạnh quân sự.
2. Tiềm lực kinh tế.
3. Ảnh hưởng văn hoá.
Số 1 và 2 là biểu trưng của quyền lực cứng của một quốc có vai trò quan trọng hơn rất nhiều so với số 3 là biểu trưng của quyền lực mềm.
Nhưng trước khi bắt đầu, thì tôi muốn làm rõ 1 điều.
Quyền lực theo định nghĩa cơ bản nhất thì nó là một phương trình bằng 0.
Điều tương tự với “sự quan trọng” hay tầm ảnh hưởng. Khi chúng ta nói về một thực thể sở hữu quyền lực (một cá nhân, một tập đoàn hay một quốc gia) thì câu hỏi luôn là “Đối với ai?”. Nó cũng giống như định nghĩa về “giàu có” vậy. Kiếm được 100K đô thì bạn sẽ là đại gia ở Nigeria nhưng chỉ là hạng trung lưu ở Na Uy.
Hành tinh này chỉ có thể chứa được một số lượng giới hạn, bạn không thể có một tá những cường quốc lớn được. Lý do là tầm ảnh hưởng của các nước sẽ luôn xung đột với nhau. Và khi các nước dẫm chân lên nhau và xảy ra những xung đột về lợi ích giữa hai hoặc nhiều quốc gia trong cùng khu vực thì sẽ có một sự thay đổi về trật tự, có thể là qua những giải pháp hoà bình, hay một cuộc đụng độ quy mô nhỏ hoặc một cuộc chiến toàn diện (là điều đã xảy ra ở Thế chiến 1 khi mà Châu Âu trở nên “quá chật chội” với nhiều cường quốc.)
Tôi nói điều trên bởi vì tôi biết rằng những đánh gía về vị thế của Anh trên thế giới sẽ gây ra những tranh luận về tầm ảnh hưởng rõ ràng của nó. Về thương hiệu và phẩm chất. Tất cả những điều đó không sai nhưng khi nói đến việc củng cố quyền lực, thì điều quan trọng nhất đó là khả năng cạnh tranh.
Ở mục đầu tiên, nước Anh không có sức mạnh quân sự đáng gờm. Theo định nghĩa, sức mạnh quân sự của một quốc gia được đánh theo 2 tiêu chí sau:
- Nước đó có thể trụ được bao lâu trong một cuộc chiến toàn diện?
- Nước đó phát huy được sức mạnh của mình bao xa?
Nước Anh tạm đáp ứng được tiêu chuẩn điều tiên nhưng rất yếu ở tiêu chuẩn thứ 2.
Nó chưa bao giờ có một lực lượng bộ binh truyền thống mạnh mẽ kể cả ở Châu Âu giống như Pháp, Đức hay Nga. Nhưng bù lại Anh quốc từng có một lực lượng hải quân rất đáng gờm (ít nhất là trong khoảng 100 năm nó là số 1). Hiện tại thì nó cũng mất cả danh hiệu này. Tôi không nói về chất lượng của binh lính, họ là những quân nhân đẳng cấp thế giới. Tôi muốn nói về số lượng vũ khí và trang bị. Hãy nhớ là chúng ta đang nói về hải quân hoàng gia đã từng thống trị đại dương nhưng gần đây thậm chí còn không có nổi một cái tàu chở máy bay còn hoạt động. Đó không phải là một lực lượng hải quân hàng đầu, không cần biết chất lượng binh lính của họ thế nào.
Fareed Zakaria đã viết một bài báo năm 2015 có tựa đề “Nước Anh đã từ chức cường quốc thế giới”, đã được đưa lên nhiều báo và có một góc nhìn khá sâu về vấn đề này. Đây là link bài trên The Independent, ngoài ra bạn có thể tìm được bài này trên Washington Post.

https://ind.pn/
2Eqrg7A
Vũ khí hạt nhân không được tính trong việc đo lường sức mạnh quân sự bởi nó là một biện pháp răn đe – nếu không thì Israel, Bắc Hàn và Pakistan đều trở thành cường quốc hết. Tất nhiên là họ không phải. Vũ khí hạt nhân chỉ có ý nghĩa là quốc gia sẽ không bị xoá sổ trên bản đồ. Hiện tại thì nó quan trọng cho sự tồn vong của một quốc gia. Nhưng tồn tại không có nghĩa là có quyền lực. Đây chỉ một điều kiện, nhưng nó không phải điều kiện tiên quyết.
Đến mục thứ hai, Anh vẫn là nước lớn về mặt kinh tế. Nó dù sao vẫn là nền kinh tế lớn thứ 5 trên thế giới (tính theo GDP bình quân). Nhưng việc xếp hạng này cũng gây ra nhiều hiểu nhầm. Bởi vì khi nói sức mạnh kinh tế trên toàn cầu, thì hai vị trí đầu tiên là Mỹ và Trung Quốc rồi đến Nhật ở xếp thứ ba.
Nền kinh tế đang ở mức 2.9 nghìn tỷ đô. Ý là 2.2 nghìn tỷ đô. Một vài ý kiến cho rằng Ý cũng được tính là cường quốc kinh tế. Anh có một con bài quan trọng đối với nền thương mại toàn cầu đó là thủ đô của nó. London hiện tại vẫn là thành phố quan trọng thứ hai về thương mại và là trung tâm của hệ thống ngân hàng toàn cầu. Sức mạnh kinh tế không phải là một khái niệm bất biến – như kiểu bạn sẽ nhìn được sự liên quan giữa những quốc gia. Nước Anh có thể đang dậm chân tại chỗ trong bảng xếp hạng nhưng chắc chắn là nó sức mạnh kinh tế lớn hơn nhiều so với sức mạnh quân sự.
Một sự thật là nước Anh thiếu tài nguyên để trở thành một cường quốc mạnh về kinh tế và quân sự. Cả về mặt dân số lẫn tài nguyên thiên nhiên.
Và điều này thì không thể thay đổi trong một sớm một chiều.
Cuối cùng là về mục thứ ba, đây là mục mà Anh nổi trội hơn cả. Là lý do vững chắc và lâu dài nhất.
Có hai nguyên nhân chính cho điều này đó là ngôn ngữ Anh là ngôn ngữ quan trọng nhất trên thế giới (không phải được nói nhiều nhất mà là quan trọng nhất), và những thuộc địa cũ của Anh đã trở thành những nước lớn và quan trọng trên thế giới. Tất cả những nước bị ảnh hưởng của văn hoá Anglo như Ấn Độ. Chỉ tính về mặt ngôn ngữ, thì Anh đã có một ưu thế vượt trội hơn hẳn so với các lớn và giàu có hơn như Đức và Nhật.
Một điều nữa là cường quốc số 1 hiện nay là Mỹ cũng chịu ảnh hưởng rất nhiều từ văn hoá Anh và văn hoá này là của một quốc gia từng có ảnh hưởng rất lớn trên toàn cầu, thì điều này ngày càng được lan rộng. Bản thân nước Anh cũng sở hữu một nền văn hoá phong phú, cả hiện tại và đặc biệt là trong quá khứ. Không tính đến những vấn đề học thuật như Kim tự tháp Ai Cập hay ngôn ngữ Latin. Chúng ta đang nói về mọi thứ từ Shakespeare và Newton cho đến Nữ hoàng. Tất cả những điều này được in vào tâm trí đám đông hàng ngày ở cả những mặt hào nhoáng lẫn thực tế… Và theo ý kiến của tôi, thì sẽ tốt hơn nếu thế giới chịu ảnh hưởng văn hoá của Anh.
Để tổng kết lại, Anh là một quốc gia quan trọng nhưng không đến mức là một cường quốc quan trọng như trước đây. Một cường quốc nắm quyền lực cần phải có vai trò quan trọng trong ít nhất hai trong ba mục trên (quân sự, kinh tế, văn hoá) đồng thời cũng không bị tụt lại quá xa ở mục thứ ba.


Da Vinci
da.vinci.9041

ngôn ngữ nó ảnh hưởng nhiều đó :))

Huỳnh Bình
Psytrancer.TB

Văn hóa anh, luật pháp, thể chế kinh tế, ngôn ngữ anh đều xuất phát từ thời thuộc địa. Anh mang đến chết chóc, bóc lột, nhưng đồng thời mang đến văn minh. Tương tự như Pháp và Việt Nam