Hỏi: BÀI HỌC NÀO BẠN ĐÃ HỌC ĐƯỢC KHI QUÁ MUỘN?
Trả lời: Jedidiah Benhur Margoschis Wisely, giáo viên tiếng Anh.
Đó là năm 2013. Khi tôi 23 tuổi.
Tôi dạy IELTS cho một sinh viên tên là Puneet. Anh bạn ấy cố gắng học và thi lấy chứng chỉ để nhập cư vào Canada.
Trong suốt những năm đầu làm nghề dạy học, tôi thường duy trì khoảng cách nghề nghiệp với các học viên của tôi, cũng đồng thời là khách hàng của tôi.
Tôi không bao giờ chia sẻ số điện thoại cá nhân, e-mail ID với họ. Tôi cũng không bao giờ nói với họ về những vấn đề khác ngoài chuyện học hành. Thậm chí không một cuộc nói chuyện ngắn ngủi ngoài giờ hành chính.
Tôi là vậy. Hoàn toàn chuyên nghiệp. Mọi người đánh giá cao tôi về điều đó.
Trở lại chuyện của Puneet-
Cậu ấy có một thói quen kỳ lạ. Tôi quan sát thấy cậu tiếp tục đến lớp của tôi ngay cả khi khóa học của cậu đã kết thúc. Cậu ấy đã đăng ký kỳ thi IELTS diễn ra sau một tháng nữa. Vì thế tôi nghĩ cậu muốn được rèn luyện thêm.
Tôi đã giúp.
Dần dần, cậu bắt đầu gia tăng số buổi học với tôi. Tôi không thích thế cho lắm. Nhưng tôi vẫn giúp cậu.
Tới một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ. Tôi ấn trả lời.
“Chào Ben!Puneet đây. Anh khỏe chứ?”
Tôi bị shock. Tôi nói với cậu trong vài phút. Tôi hỏi cậu làm cách nào cậu kiếm được số của tôi. Cậu ấy không nói.
Điều khiến tôi bực bội chính là cậu ấy không hề nói về chuyện học hành. Cậu ấy chỉ muốn nói chuyện với tôi mà thôi.
Chuyện này hơi lạ với tôi. Chưa có học viên nào từng làm như thế hết.
Cậu ấy không vượt qua ranh giới. Không cư xử tệ hại. Cậu ấy chỉ có vẻ lạ lùng, hay lạc lõng. Cậu ấy muốn nói chuyện với tôi. Tôi không sẵn sàng cho việc đó.
Có lẽ do tôi còn quá trẻ để giải mã được mọi chuyện.
Cậu ấy tiếp tục các lớp học. Tôi nói đừng bao giờ gọi đến số điện thoại cá nhân của tôi nữa.
Cậu ấy cau mày thật chặt, gật đầu đồng ý.
Cậu tiếp tục đến văn phòng gặp tôi để làm rõ những thắc mắc (trong học tập). Tuy nhiên, tôi để ý rằng việc đó chỉ diễn ra trong 10 hay 15 phút của buổi học mà thôi.
Thời gian còn lại, cậu ấy toàn nói những chuyện linh tinh. Không có gì kỳ quái, bất thường hay gây khó chịu. Chỉ là, tôi bắt đầu ghét cậu ta vì cứ làm như vậy.
Cậu ta đang cố kết bạn với tôi, chẳng vì lý do gì cả.
Một ngày, tôi nghiêm khắc nói với cậu “Puneet, cậu là học viên của tôi và tôi là người hướng dẫn của cậu. Mối quan hệ giữa chúng ta chỉ có thế. Tôi không muốn nghe cậu nói về những chuyện linh tinh khác. Nếu cậu có bất kỳ mối băn khoăn nào khác thì hãy tự mình giải quyết với chúng.”
Quả là một cú trời giáng.
Khuôn mặt cậu ta đột ngột thay đổi. Từ một cậu thanh niên bình thường vô hại, cậu ta như biến thành người khác, một người đàn ông giận dữ, đau đớn, vừa bị tước đoạt một điều gì đó vô cùng quan trọng.
Cậu siết chặt nắm đấm khiến những móng tay găm thật sâu vào lòng bàn tay. Cậu đứng phắt dậy trong cơn giận dữ. Chiếc ghế đổ xuống sau lưng cậu.
Cậu hét to tới nỗi như sắp lạc cả giọng “Anh BỊ cái chết tiệt gì vậy? Tôi chỉ muốn NÓI CHUYỆN với anh thôi. Tôi không xin tiền anh. Cũng không yêu cầu anh dạy thêm cho tôi. Tôi chỉ muốn anh LẮNG NGHE tôi nói. NHƯ THẾ cũng quá khó với anh hay sao?”
Tiếng hét của cậu ta đâm thẳng vào tôi như những mảnh kính vỡ. Nó lạnh lẽo. Ồn ào. Và nghe thật khổ sở. Chưa bao giờ tôi nghe thấy tiếng thét to, rõ nghĩa và đớn đau đến thế.
Nước mắt lăn dài trên má cậu khi cậu ấy kêu lên những lời như vậy. Tôi vẫn ngồi nguyên trên ghế. Y nguyên. Tôi tiếp tục nhìn vào mắt cậu.
Tôi thấy nỗi đau trong đó. Tôi nhận ra cậu không ổn.
Có thứ gì đó thật nặng nề vừa đánh vào tâm trí tôi. Vài thứ đã trở nên rất xa xôi, những năm tháng của tôi.
Trước khi tôi kịp thốt ra vài lời để giúp cậu ấy bình tĩnh lại, cậu đã lao ra khỏi phòng, đá bay mấy cái ghế, và đóng sầm cửa lại.
Đêm đó, tôi không tài nào ngủ nổi.
_______________
_______________
__________
Ngày hôm sau.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ nơi tôi làm việc. Đó là quản lý phòng tiếp tân.
“Ben à, cảnh sát đang ở đây. Puneet đã tự sát. Cậu ấy được tìm thấy trên đường ray xe lửa.”
_______________
_______________
__________
Cậu ấy đã chiến đấu với bệnh trầm cảm trong suốt nhiều tháng ròng.
Cậu ấy muốn ai đó để nói chuyện. Tôi không chắc có phải tôi là người duy nhất cậu ấy cố tiếp cận hay không.
Tôi chỉ biết rằng mình đã làm cậu thất vọng. Tôi học được một bài học đắt giá khi mọi thứ đã quá trễ. Đó là lắng nghe người khác. Bạn sẽ chẳng biết họ đang phải trải qua những gì.
Cứ phá vỡ nguyên tắc của bạn đi. Sẽ chẳng có gì xảy ra đâu. Khi ai đó tuyệt vọng, tất cả những gì họ cần chỉ là một ai đó bên cạnh lắng nghe.
Chỉ cần im lặng lắng nghe. Vậy thôi.
Tôi thực sự hối hận vì những gì mình đã làm! Những ký ức về cậu ta sẽ còn đeo đuổi tôi mãi cho tới lúc chết.
_______________
_______________
__________
Kat: Mình dịch câu chuyện này không nhằm mục đích lan truyền thông điệp rằng hãy bao dung, hãy sẵn lòng lắng nghe người khác than thở ngày này qua tháng khác bất kể bạn đang bận rộn thế nào và người kia phiền phức cỡ nào chỉ vì BIẾT ĐÂU người ta đang trầm cảm sắp chết. Không, mình không có ý như thế và mình nghĩ người trả lời cũng vậy. Cậu ấy không phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Puneet, cậu ấy đã học được một bài học rằng đôi khi đừng quá cứng nhắc, hãy để ý, quan tâm đến người xung quanh một chút, và biết lắng nghe. Câu trả lời của cậu ấy đã được rất nhiều người bình luận và cậu ấy đã trả lời chung cho tất cả. Hi vọng nó cũng có ích cho chúng ta. Vậy thôi.
Source:
https://qr.ae/
TUhNbS


Hoàng Quân
korn.nguyen.9

Đây là lí do mình có vẻ hơi bao đồng nhưng lúc nào cũng muốn nghe mọi người nói chuyện kể cả khi họ không muốn lul

Trần Như Thịnh
nhuthinh.tran

Hình như đọc ở đâu rồi.

Bất Nhị
conmavuitinh.nghiadiabuon

thực sự là nhiều lúc muốn có 1 người để mình thoải mái nói chuyện, tâm sự cho vơi bớt áp lực cs mà sao khó quá :( may mà chưa đến mức như Puneet :(

Pham An Son
pham.superkingdom

cần lắm 1 chiếc share ạ :)) thực sự vẫn có 1 vài ng sẽ đồng ý lắng nghe nhưng cách họ thể hiện sau đó:chỉ trích,dạy bảo,tát vào tinh thần những miếng đau đớn chỉ càng làm sự trầm cảm trở nên tồi tệ thôihtai mình chỉ mong có 1 ai có thể ngồi bên cạnh và chỉ im lặng,chỉ cần im lặng lắng nghe thôi,vậy là đủ.

Glitchy Stitch
giang.nerdyanimals

Mình là đứa nghe rất nhiều, từ bạn thân thân cho đến những ng k thân lắm. Vì mình k nỡ từ chối khi họ cố gắng chia sẻ vấn đề của họ. Rồi khi mình gặp vấn đề, mình cũng đã thử tìm những ng đó để chia sẻ, nhưng cái mình nhận lại đc k phải là sự lắng nghe từ họ mà ngược lại, họ lại đập cả tỉ thứ vđ của họ vào mặt mình như thói quen. Mình đi làm bận, thiếu ngủ nhưng có những hôm “phải nghe” đến khuya. Đi làm cũng nghe từ đồng nghiệp. Mệt mỏi vô cùng.

Ninh Linh
ninh.linh.7

hiuhiiu không có nút share nhỉ

Linh Dao
dao.n.linh

hình như bài này dịch rồi mà ta?

Vũ Kim Anh
kimanh268

k đến nỗi trầm cảm sắp chết như Puneet nhưng người tui muốn tâm hự cùng cũng ko muốn nghe tui nói nữa :)

Trần Đoán
tran.tan.925602

Ai muốn kiếm người tâm hự cứ inbox 😗

Nhã Tiệp Thanh
tongbinh.nbtk.7

Mình cũng thường lắng nghe người khác nhưng mình lại gặp phải mặt trái của nó. Mình biết bạn này (gặp online) tự ti, tâm lý bất ổn, mình và bạn ấy từng hay trao đổi qua lại. Nhưng mọi thứ vượt quá giới hạn của nó. Mình không thể dành quá nhiều thời gian cho bạn ấy vì mình còn cuộc sống ngoài kia, mình cần quan tâm đến gia đình mình hơn, mình đã có người trong lòng và mình cũng có rắc rối của bản thân. Mình bị quá tải. Mình khuyên nhủ nói chuyện với bạn ấy nhưng dường như không hiệu quả, mình áy náy và tự đổ lỗi cho bản thân. Bạn ấy thích mình. Mình nói mình có người yêu rồi, mình khi ấy đang phải học nữa và có lẽ mình cũng đã ích kỉ, mình không muốn dính dáng đến bạn ấy nữa vì mình thực sự mệt rồi, sắp tới còn là thời điểm quan trọng với mình. Mình quyết định không nói chuyện hay duy trì với bạn ấy nữa, coi như chưa từng biết. Và bạn ấy cùng người khác đi nói xấu mình, phán xét mình, kháy mình??? Xong từ đó cạch mặt. Tâm sự mỏng của mình muốn trút ra, mình cũng chẳng buồn đi đôi co với hai bạn kia, cũng không mong bị mấy bạn ấy đọc được rồi đi kháy mình với ny mình nữa.

Nguyễn Anh Quốc
nguyenahnquoc

tôi đã giữ nguyên tắc của mình, và rồi tôi đánh mất một người ...

Ông Puneet bị kì vọng hão huyền rồi. Hành động creepy thế ai chả đề phòng. Mà 10 người thì chắc 1 người trầm cảm như thế thật, chứ 9 kẻ còn lại dễ là attention seeker tưởng họ báu lắm xong làm phí thời gian công sức của người khác.

Van Vo
havan.vo.1

Trang Minh Lê that teacher lol

Nguyen Nguyen
nobodyowesyoushit

Anh Thư Vaa

Huỳnh Trà My
behindep

Thiệt sự thì cách làm việc chuyên nghiệp như anh kia chỉ dành cho những người mới vào nghề, thích được ngta ngưỡng mộ và sợ hãi ko dám để người khác đọc vị mình, vừa khó gần vừa không khác gì robot. Làm việc chuyên nghiệp ko phải là giữ khoảng cách với người khác, mà là phải linh động trong công việc, là thân thiện giúp đỡ mọi người, là đừng quan tâm quá người ta nghĩ gì về mình, miễn sao công việc mình hoàn thành tốt là được.

Trần Khánh
mortaldesires

I had depression and even I wouldn't want to deal with such a creepy loser like him tbh

Lei Ting
Takumi.4444

RIP

Thanh Hang
thanh.hang.16547008

Mọi người đang lạc hướng thì phải. Kia chỉ là anh học viên muốn kết bạn, toàn nói linh tinh thôi mà. Chứ ko phải kể khổ.

Mike Sea
iammiketttt

Bạn của mình bị ma túy dày vò mình đã tin nó có thể tự cai không thông báo đến gia đình nó,3 tháng trôi qua mình nghĩ nó đang ổn.H thì quá muộn rồi

Ngân Lê
dsyhasasar

Mình xin phép được chia sẻ bài này nhé Kat? Mình sẽ dần nguồn đầy đủ

Có phải OP là 1 nhân vật đến từ DC?

Phạm Thiên Long
mizg.mizg

Mình có một người chị hàng xóm...Chị ấy mất... lần cuối mình đã từ chối nói chuyện, hẹn lần khác vì đang học bài...

Nguyễn Thu
profile.php?id=100024627559783

Thật ra thì người trầm cảm lại rất ít kêu ca. Họ rất khác với người thích than phiền. Lần duy nhất thằng bạn trầm cảm của tui kêu ca là khi nó thú nhận về chứng trầm cảm và ý định tự sát mỗi đêm của nó. Còn lại, bọn tui toàn nói chuyện nhảm nhí với nhau thôi.Được cái nó nói chuyện cực có duyên còn tui thì thích hóng nên chưa có ai phải chết cả.À, tui chỉ muốn nói, một trong những điều người trầm cảm sợ nhất đấy là biến thành một gánh nặng cho người khác. Nên không ai cần phải sợ phiền phức khi nghe họ than vãn đâu. Họ sẽ sợ bạn bị phiền trước cả bạn.

Phan Trung Kiên
kien.phantrung

Chịu thôi, ai mà biết đc ông kia làm sao, bệnh gì? Nếu muốn nc thì phải đề nghị rõ từ đầu, chả phải trách nhiệm của mình, cũng chả phải thân thiết gì hơi đâu mà đi làm thùng rác cảm xúc

Khả Tú Nguyễn Đỗ
cella.nguyen1

Ha Nguyen có nên post bài này lên Page ko nhờ

Nguyen Tran
nguyenkluay

Nếu mình là Ben, mình có lẽ sẽ dằn vặt hết quãng đời còn lại.

Nhung Nhungg Phm
profile.php?id=100000058254117

Wow Trang Thu Lê

Kayla A. Nguyen
sura.nguyen.7

Hoàng Phương Hải Châu godly

Phạm Ninh Sơn
pham.ninhson

Cảm ơn bạn đã dịch 😄

Tuấn Anh Nguyễn
tuananh.hois

Đọc thấy buồn quá. Nhất là một người bạn mình vừa mất tối quá. Lần cuối cùng gặp mặt đã là 2 tháng trc. Mình vẫn nhớ dặn anh ấy trc khi ra về theo dõi sức khỏe chứ thấy da xanh quá. Chiều qua nghe tin a đột quỵ không quy khỏi mà thấy nghẹn nghẹn nơi cổ họng.

Thuy Hoang
Kei.Beann

.

Tuan Minh Vu
mtuanvu

ai cũng có đống rác của riêng mình, một số người đốt nó, một số lại tìm một cái thùng rác để đổ vào

Tử Vũ
co.bemary

Em muốn nghe người khác tâm sự nhưng em lại không có khả năng an ủi. Kiểu em chỉ có thể nghe chứ nếu phải phản hồi, an ủi hay cho lời khuyên em lại bối rối không biết phải làm thế nào cả :(