Q: Là một người sắp chết, lời khuyên của bạn cho những người đang sống là gì?
A: Ossama Suleiman, 9 năm tồn tại với căn bệnh ung thư não
Tôi sẽ cho bạn câu trả lời ngay tại đây.
Vào năm 2009, tôi được chuẩn đoán mắc phải căn bệnh glioblastoma, ung thư não cấp độ 4, sau khi phẫu thuật, bác sĩ quay lại đưa tin buồn kèm theo các số liệu thống kê khá xấu xí. Ông ấy sẽ điều trị 9 tháng để tôi có được 6 tháng đến 1 năm để sống.
Lúc ấy tôi đã đính hôn và đang chuẩn bị kết hôn trong vài tháng nữa. Chúng tôi đã chia tay nhau, tôi không thể chứng kiến nổi cảnh để cô ấy trở thành một góa phụ và làm tổn thương cô ấy.
Tôi không còn khao khát để theo đuổi bất cứ thứ gì trong cuộc sống...
Đó là quãng thời gian tôi muốn buông tay tất cả mọi thứ.
Tôi đã muốn nghỉ việc, thế nhưng sếp và quản lí của tôi đã thuyết phục tôi ở lại làm việc với một lịch trình thoải mái hơn.
Họ bắt đầu chỉ tôi thống kê lại.
" Trung bình 1 năm, nghĩa là 1 số người chết trong 3 năm, trong khi những người khác chết trong 6 tháng và tôi nên lạc quan vì tôi có thể sống lâu hơn thế"
Khi tiếp tục đi làm, tôi luôn để bản thân bận rộn để tránh suy nghĩ quá nhiều về căn bệnh của mình... Tôi đã đi du lịch, làm những việc mà tôi luôn muốn làm, thăm những nơi mà tôi luôn muốn tới.
Tôi bắt đầu gặp lại bạn bè của mình, đi chơi với những người mà tôi thật sự mến và thoát khỏi những người làm tôi buồn và có cảm giác bị thương hại. Đó là những người không biết nói gì với bạn và nó làm cho mọi chuyện trở nên khó xử hơn,..
Đó là điều mà bản thân bạn muốn nói với mọi người. Bạn muốn cảm thấy tốt hơn, chứ không phải lúc nào cũng thất vọng.
Tôi dần bắt đầu trở nên đơn giản hơn. Tôi không còn ham muốn với những thứ tươi đẹp mà tôi hằng mơ ước, vì cuộc sống của tôi lúc này gần như sắp chấm dứt.
Tuy nhiên theo thời gian, tôi trở nên nhận ra rằng tôi đang hạnh phúc hơn. Tôi nhận được sự quan tâm đặc biệt của bố mẹ, tôi bắt đầu dành thời gian nhiều hơn cho họ. Gia đình chính là niềm vui của cuộc đời tôi. Thật buồn vì tôi không nhận ra điều đó sớm hơn.
8 năm sau tôi vẫn sống, mặc dù căn bệnh ghé thăm tôi khá nhiều lần và hiện giờ bên trái cơ thể tôi đã bị liệt, tôi vẫn đi làm, tham gia từ thiện và luôn giữ bản thân mình bận rộn và năng động.
Khi tôi được chuẩn đoán bệnh là lúc tôi 32 tuổi, và bây giờ tôi đã 40, tôi cảm thấy bản thân chín chắn hơn, tôi đoán tuổi tác là 1 điều rất quan trọng khi mà ta tiếp nhận những tin như thế này.
Sau khi mọi thứ vẫn diễn ra, đó là cách mà bạn chấp nhận những tin sốc ấy và lấy nó để tạo nên sự khác biệt.
Hãy bận rộn, đừng suy nghĩ vẩn vơ quá nhiều...Không ai biết khi nào mình sẽ chết...
Có thể ban đầu, đó sẽ là 1 cú sốc lớn, hãy vượt qua nó, chấp nhận nó và bạn sẽ cảm thấy sự yên tĩnh sau 1 quãng thời gian như thế...
Và các thông điệp chính mà tôi muốn gửi tới các bạn là:
+ Không ai biết khi nào mình sẽ chết, kể cả các bác sĩ có số liệu thống kê đi chăng nữa.
+ Hạnh phúc đều đến từ những điều nhỏ nhặt. Dành thời gian bên gia đình, đọc một cuốn sách hay, nghe bản nhạc yêu thích, tận hưởng một bộ phim..v.v Dành thời gian ở bên bãi biển, ngắm nhìn hoàng hôn, thiên nhiên, cây cỏ,..v.v
+ Thông qua việc từ thiện, tôi bắt đầu biết ơn những gì tôi đang có, có rất nhiều người kém may mắn mơ ước đến những gì chúng ta đang có như tiền điện, tiền nước, thức ăn, thuốc men và gia đình
+ Hằng đêm tôi đếm ít nhất 10 thứ mà tôi rất biết ơn trong cuộc đời.
+ Tôi cũng bắt đầu viết nhật kí về những thứ làm tôi hạnh phúc và hơn cả thế
P.s: Lần đầu em dịch bài nên câu văn hơi lủng củng ạ. Mọi người thông cảm cho em với nhé


Mai Ka
maikathuong

Cảm ơn bạn dịch bài, mình cảm động với bản dịch và thái độ dịch của bạn. 💖