#wednonquora
Q: Nhân quả báo ứng có thật không?
_______________
____
A: Có thật và đã được khoa học chứng minh gần đây.
_______________
____
Vụ nhân quả báo ứng diện rộng nhất là việc khám phá ra châu Mỹ. Tất nhiên, nhiều bạn không biết rằng khi người phương Tây đặt chân đến châu Mỹ họ đồng thời khiến 90% dân số tại lục địa này chết gần như ngay lập tức, xã hội hoàn toàn bị phá hủy. Cụ thể, trước khi người châu Âu đặt chân đến châu Mỹ, dân số toàn lục địa này vào khoảng 60 triệu người và họ tập trung sống ở các đại thành thị ở khu vực Trung Mỹ. Gần 100 năm sau, con số này bốc hơi đến gần 90%, gây ra một thảm họa mà người ta gọi là "The Great Dying".
Nguyên nhân tử vong chính của người Châu Mỹ không phải là sự cướp, giết, hiếp từ châu Âu mà do mắc phải các bệnh dịch mới do sự tiếp xúc với người châu Âu. Những bệnh dịch mà cộng đồng này hoàn toàn không có khả năng miễn dịch.
Ngày nay, việc tiếp xúc với các bộ tộc nguyên thủy tại Amazon là bị cấm là vì vậy. Theo ghi nhận từng có Giáo sĩ người Mỹ tới các làng của người nguyên thủy ở Amazon nhằm "khai hóa văn minh" cho họ với kết quả là sau đó những ngôi làng này bị xóa sổ vì bệnh dịch. Tại Brazil việc tiếp cận người nguyên thủy ở Amazon được xem là "tội ác diệt chủng".
Quay lại câu chuyện chính, việc một lúc 90% dân số bốc hơi gây ra một hệ lụy đáng kinh ngạc là gần như toàn bộ diện tích nông nghiệp rộng bằng diện tích nước Pháp bị "rừng xanh hóa".
Tác động gây ra của việc này là khu rừng khổng lồ rộng 60 triệu ha hút tới 7 tỷ tấn carbon trong không khí, làm suy giảm 0.05% khí CO2 có trong khí quyển vào những năm 1600.
Kết quả là như một hiệu ứng domino (cùng với việc Mặt trời vào chu kỳ hoạt động yếu), nhiệt độ trung bình của Trái đất giảm 0,075 độ C, tạo ra một kỷ băng hà ngắn kéo dài từ năm 1645 tới năm 1715.
Tất nhiên, những người chịu hậu quả chính cho vụ kỷ băng hà ngắn này không ai khác là người châu Âu khi hàng triệu người thiệt mạng.


Đậu Minh Quân
profile.php?id=100005903316840

Và -.-?

Thòi Lòi
tranquivannguyen

Ờ... Cái này là ví dụ chứ đâu phải khoa học giải thích cặn kẽ gì? ._.

Trinh Le
dangtrinh0612

Ủa khoa học nào chứng minh vậy bạn? 2 sự kiện ngẫu nhiên, trùng hợp, không có liên hệ nhân-quả (cause and effect) với nhau, cái mình thấy giống mình gắn nó lại để chứng minh cho luận điểm của mình. Mời đọc về Causation & Correlation ở đây: https://www.iperceptions.com/blog/causation-vs-correlation

Phú Võ
profile.php?id=100010913498527

Cái này mà cũng gọi là nhân quả à, tôi chỉ thấy sự ngẫu nhiên, nếu nhân quả như thế này có thật thì chả ai dám làm chuyện xấu, có cả đống thằng làm chuyện xấu mà có bị nhân quả đâu

Lê Thị Ngoan
embengoannhattrenthegioi

Vậy ai gây nhân và ai nhận hậu quả? Có phải chính những người gieo mầm bệnh mới bị chết không? Hay người khác?

Thứ nhất: 90% dân số châu mỹ chết do người châu âu vô tình gây ra. Vô tình thì có gọi là tạo nghiệp để bị nhân quả?Thứ 2: Và đm chỉ vì vô tình gây ra mà giờ để cả nhân loại chịu thì gọi là nhân quả lol gì vậy?Thứ 3: Những ng trong loài bị chết cũng hưởng chung cái nhân quả này :))) Nhân quả is the best.

Nguoime Laotu
profile.php?id=100012004804531

Lại nhớ đến câu: Khi làm việc xấu đều thấy vui vì đó là nhân quả người khác phải chịu

Lê Quang Huy
traamflangx

Vì sao nhiệt độ giảm chưa tới 0,1 độ mà lại có thể gây ra hậu quả lớn tới vậy nhỉ?

Nguyễn Nam
namchowoo

Cái vụ bị cấm đến các bộ lạc ở Amazon thì đã nghe nói nhưng chưa hiểu rõ lắm ko biết có ai có nguồn gì đọc hiểu ko ạ?

June Dg
ImJustJune

Ủa giảm trung bình tí tẹo vậy mà chết nhiều vậy à?

Mình nên hiểu chữ “nhân quả” và “báo ứng” theo nghĩa gì: (1)bạn làm một việc a1 thì sẽ nhận lại kết quả b1; hay (2) vì bạn làm điều ác, bạn nhận lại sự trừng phạt?Nếu (1), vậy nó là điều hiển nhiên, nó đơn giản là sự tương tác giữa các sự kiện, có gì đáng nêu ra? Nếu (2), nếu đến đó không vì mục đích ác, lại bị báo ứng. Thế thì cái báo ứng đó vốn dĩ tào lao vkl.

Thiên Hà Duy Lê
thienha760

Ví dụ quá tào lao, và định nghĩa cũng chẳng hề nêu rõ ràng.Nếu nói nhân quả với báo ứng có thật thì mấy thằng lãnh đạo Pol Pot chẳng còn sống đến bây giờ để ra tòa quốc tế, hay các bạn lại nói để đời con nó lãnh?

Ngô Thanh Liêm
ngo.thanhliem.73

Đừng tin :(

Hoàng Đức
shiba.miyuki.792

Nhân quả là cái gì? Dựa vào đâu để biết cái gì "đúng" và cái gì "sai", cái gì "tốt", cái gì "xấu" để phán? Có cái gọi là "luật" hay "công lý" chung cho vũ trụ không? Và nếu có thì nó theo tiêu chuẩn nào và ai xử lý? Thắc mắc bấy lâu

Alex Red
iamalexred

Bài này giống ví dụ cho hiệu ứng cánh bướm hơn là nhân quả ;-;

Long Nguyen
longnguyen1410

Mình cứ tưởng bài dịch, định tìm link gốc mà ko thấy người ta dùng từ gốc cho “nhân quả” là gìChứ tự dưng gắn thêm chữ “báo ứng” thấy hơi kỳ nha. Báo ứng kiểu gì mà dân da đỏ vào bảo tàng hết còn Mỹ trắng nó vẫn giàu có phơi phới :v

Lê Hữu Lâm
lam2392

Ngô Thanh Liêm hôm qua anh em mình mới bàn

Thành Minh
thanhminh6996

=)) lây "bệnh" cũng không hẳn là "sự cố vô tình" của mấy anh chàng da trắng đâu. Nếu ai đã đọc qua American Holocaust của David Stannard thì sẽ thấy được sự khai hoá văn minh vĩ đại của người da trắng lớn đến thế nào. Cuộc càn quét người da đỏ của dân da trắng ở châu Mĩ chính là cuộc diệt chủng lớn nhất mọi thời đại.

Anh Da Vàng
profile.php?id=100008491385835

cả người dịch lẫn ở phần comment mọi người hiểu lệch nhau về chữ "nhân quả" (keyword tiếng anh là Cause & Effect). Chữ "nhân quả" này có 2 cách hiểu: theo nghĩa vật lý (nó chính xác là butterfly effect) và nghĩa tôn giáo (chính xác là Phật giáo).Theo nghĩa vật lý, mọi việc giống như khi bạn lật đổ quân domino đầu tiên, sự kiện đó có thể gây ra một chuỗi các sự kiện, và dẫn đến một sự kiện lớn hoặc nhỏ (tùy theo thời gian). Việc đúng hay sai, tốt hay xấu giữa các sự kiện là không tồn tại, nó chỉ tồn tại nếu có người nhận xét.Nhưng theo nghĩa Phật giáo, nó là sự trừng phạt hoặc tưởng thưởng cho các hành động xấu hoặc tốt.Ở đây xin bàn về nghĩa thứ 2. Vấn đề tại sao ở thời điểm hiện tại, người ta có khuynh hướng bài bác hoặc chế nhạo nghĩa thứ 2, đó là do sự phân biệt rạch ròi trong câu chữ về tốt và xấu khiến nó trở nên vô lý và hài hước đối với phần đông người bình thường.Nếu bạn có lĩnh hội được một kiến thức Phật giáo nhất định, bạn sẽ nhận ra thực ra, Phật giáo là tôn giáo duy nhất không hề rạch ròi giữa việc đúng hoặc sai, thứ mà bạn nghe được, hoặc là đọc trên internet, hoặc là từ những người căn cơ thấp vừa được tiếp xúc với Phật giáo.Lấy ví dụ, thay vì nói "cấm A, làm B", trong các đoạn kinh nguyên thủy chỉ nói "nếu làm điều A sẽ dẫn đến hậu quả A1, nếu làm B sẽ dẫn đến hậu quả B1, nếu muốn A1 thì làm A, nếu muốn B1 thì làm B".Qua nhiều năm, Phật giáo qua một số trường phái, bắt đầu đẩy mạnh việc dọa nạt và hứa tưởng thưởng cho một số tín đồ có căn cơ thấp, bởi vì thà rằng làm việc lợi mình lợi người để được tưởng thưởng dẫu sao cũng tốt hơn làm việc có hại. Phật giáo cho rằng một người khi ở đã ở mức giác ngộ tuyệt đối, mọi sự xảy ra bên ngoài đều không còn phân biệt nữa. Việc tốt xấu, do đó chỉ dành cho tầng lớp giác ngộ ở mức thấp.Một điểm nữa, giải thích cho việc khẩu nghiệp, đó là sự cạn hẹp và định kiến của số đông trong cách nhìn. Một việc tự thân nó không thể nói là tốt hay xấu, tuy nhiên có thể nói chính xác nó có lợi cho con người hay không. Đó là lí do trong các bản kinh nguyên thủy chỉ có thể tìm thấy những chữ "lợi mình, lợi người" chứ hầu như không thấy chữ Tốt, Xấu, Đúng, Sai như số đông hay tưởng lầm. Nếu bạn nói lời khiến cho một người bực tức dưới bất kì hình thức nào, điều đó ảnh hưởng tới não bộ của họ, một khoảnh khắc họ bị kích động, họ phản công lại, nếu chỉ có một người thì hậu quả ít, nhưng nếu xã hội hàng trăm người nói qua lại trở thành một xã hội thị phi, người đó gần như sẽ bị thay đổi, khi não họ ảnh hưởng, hành động của họ sẽ bị ảnh hưởng, chuỗi sự kiện đó sẽ kéo dài và tác động ngược lại xã hội. Tuy nhiên, mức độ và thời gian khi nào nó xảy ra sự kiện lớn là còn tùy, nhưng ảnh hưởng thì chắc chắn có. Lúc này, sự cạn hẹp của cách nhìn nằm ở chỗ, người ta ham muốn và buộc nó phải xảy ra ngay để thỏa mãn sự trừng phạt đối thủ, điều đó khiến cho cách nhìn về nghĩa thứ 2 của "nhân quả" bị bóp méoNếu vẫn còn muốn tranh luận về tính đúng sai của Phật giáo, có thể tham khảo câu chuyện về thiền sư Sengai của Nhật Bản (1751-1837) tông Lâm Tế, ở bên dưới, ông viết thư pháp chúc phúc cho một người: Cha chết, Con chết, Cháu chết. Bởi vì chết đúng thứ tự đó chính là hạnh phúc của một gia đình. Vậy đúng sai ở đâu?

Pham Tung
tsundteo

Nhân quả này nó rơi vào tầm vĩ mô cmnr :))

Sơn Trà
profile.php?id=100031592450663

luân hồi chuyển kiếp thì có thật không nhỉ

Đức Huỳnh
hoangduchuynh93

Dịch bệnh do người châu âu cố tình truyền sang người bản địa nhé

Cường Lã
yphien.tamloan.9

có những người sẽ chẳng bao giờ tin nhân quả, 1 là người làm nhiều chuyện mất dạy, ác độc, 2 là những người vẫn sống bình thường, họ chưa gặp 1 khó khăn đủ lớn để biết sự nông cạn sai lầm của mình, họ sống bình thường nên họ nhơn nhơn nghĩ mình ngon lành, với họ, có nhiều thứ vui hơn là tin vào nhân quả, với họ, việc thỏa mãn những nhu cầu ích kỉ rõ ràng là hấp dẫn hơn việc sống vì người khác, cứu người, giúp đời 😂😂

Tâm Nguyễn
profile.php?id=100012631830563

Nhân quả chỉ là thứ dùng để an ủi bản thân của kẻ thích công lý và chủ yếu răn đe kẻ muốn làm việc ác,chứ nhân quả làm gì có thật chứ =)))).Các nhân vật cấp cao của chế độ khmer đỏ là một ví dụ,ví dụ khác nữa là thằng sát nhân issei sagawa giờ vẫn còn…See More

Anh Hoàng
jinnnsb

Nhân quả theo ý chung chung mà mình tổng hợp đc thì nôm na là "trồng khoai thì ra khoai" (chứ ko phải là "làm việc tốt thì sẽ đc quả tốt, làm điều xấu sẽ bị lưới trời chụp đầu")Nếu mấy bạn tin vào "làm việc tốt sẽ được báo đáp". Vậy các bạn có biết "tốt" nghĩa là gì ko? Cái quy chuẩn đạo đức "tốt" là những hành động được số đông ủng hộ, và đem lại cảm giác thỏa mãn khi làm điều đó - tất cả đều phụ thuộc vào xã hội. Nhưng thế giới mấy tỉ người là mấy tỉ nhân cách, có thể điều này bạn cho là xấu nhưng đối với người khác thì ngược lại. Ví dụ sẽ có những người thỏa mãn khi giúp người khác (vd mấy ông sư cọ, mấy người làm từ thiện), có người thỏa mãn khi đc ngủ (như tui), người thì vẽ, người kiếm tiền. Nhưng cũng sẽ có những người thỏa mãn khi chích xì ke, thỏa mãn khi giết người, thỏa mãn khi hiếp dâm..vv.. Vậy bạn dựa vào đâu để phân ra tốt-xấu? Dựa vào số đông? Vớ vẩn vl.Giả sử bạn tin là có Chúa, có Phật hay có một thế lực vô hình nào phán xét hành động của bạn và phân nó ra tốt-xấu, bạn nghĩ họ sẽ dựa vào phần nào trong những nhân cách ở trên để phân loại? Hay tốt nhất là cứ mặc kệ tất cả cho nó công bằng? Nếu được đóng vai chúa, tui cũng sẽ: Kệ mẹ chúng mày. Trừng phạt hay ban thưởng để làm gì khi nó sẽ chẳng ảnh hưởng quái gì tới tự nhiên hay trái đất này, đúng ko?Rồi, giờ nếu bạn không tin vào "làm việc tốt sẽ đc báo đáp" mà tin vào "trồng khoai sẽ ra khoai" thì hãy nghĩ lại luôn. Cái này nó giống như cái hiệu ứng bươm bướm (hay cánh bướm) được tung hô và thần thánh hóa khắp mọi nơi mà các bạn đọc đc. Nào là cái vẫy cánh của con bướm dẫn tới blah blah blah tới 1 cái typhoon; rồi thì thằng con trai của 1 tộc trưởng bị giết sau này xâm chiếm gần hết cả 1 châu lục; rồi 1 thằng nhóc bị kì thị sau này diệt chủng gần hết cả 1 dân tộc..vv...Ví dụ cái này nha: Sáng nay bạn ra khỏi nhà, đi được nửa đường thì nhớ ra là quên mang chìa khóa. Bạn vòng lại lấy nhưng trên đường về vì né 1 chiếc xe đi ngược chiều nên tông mẹ nó vào cột điện gãy chân.Kết quả: Gãy chân?Nguyên nhân: Quên chìa khóa?Giống hiệu ứng pussy ở trên vãi nhỉ?Nếu bạn nghĩ vậy thì quên mẹ đi, nếu bạn nhớ ra mình quên chìa khóa trễ hơn 1 phút, có lẽ kết quả đã khác; nếu bạn đi đường khác, kết quả có lẽ đã khác; nếu thằng kia ko chạy ngược chiều, kết quả có lẽ đã khác, mà cái thằng đi ngược chiều cũng có thể do 1 nguyên nhân gì đó khác nữa, nếu thay đổi nguyên nhân đó cũng sẽ chẳng gặp nó; mà có khi gió mạnh tí, ma sát mặt đường cao 1 chút, cái bộ não của bạn xử lý tốt 1 chút, cũng ko đâm vô cột điện kia.Hiểu rồi chứ? Có vô số những nguyên nhân khác nhau làm nên cái kết quả mà bạn nghĩ là chỉ do vài nguyên nhân đơn giản.Một sự kiện (kết quả) xảy ra thì nó được dẫn tới bởi hàng tỉ nguyên nhân, hàng tỉ biến số ngẫu nhiên đó; mà mấy cái nguyên nhân đó lại là kết quả của hàng tỉ nguyên nhân khác.Nếu bạn nghĩ trồng khoai chắc chắn sẽ ra khoai ư? Còn khuya.Vậy nên cứ sống thoải mái đi và đừng quan tâm tới mấy cái nhân quả hay cánh bướm lồn què gì đó. Nếu bạn làm việc tốt mà thấy thoải mái, hãy cứ làm. Cảm giác thoải mái chính là phần thưởng của bạn.Còn nếu bạn thấy thích làm những thứ khác mà đi ngược lại định kiến xã hội cũng chẳng sao. (Nhưng hãy coi chừng những nhà đạo đức học đã được rập khuôn cái mẫu "tốt-xấu" vào trong đầu, bọn đấy nguy hiểm lắm).Hihi.

Nguyễn Quân
quan.chelsea.9822

tin vào nhân quả cũng giống như tin vào chúa vậy :3