#EconomicSanctio
ns

#Iran

#Canada

#InternationalRe
lations

#TheUnitedStates
ofAmerica
Hỏi: Việc giám đốc điều hành của Huawei (Hoa Vi) Mạnh Vãn Chu bị bắt ở Canada vì vi phạm luật của Mỹ, đặc biệt trong vấn đề cấm vận Iran, đã được xác nhận. Vì sao Canada lại bắt bà, khi bà không phải công dân Mỹ, và Trung Quốc chưa bao giờ đồng ý với lệnh cấm vận?
Trả lời
Joseph Wang
Link:
https://
www.quora.com/
It-is-now-confir
med-that-Huawei
-chief-Meng-Wan
zhou-was-arrest
ed-in-Canada-fo
r-violating-US-
law-specificall
y-Iran-sanction
s-As-she-is-no-
US-citizen-and-
China-never-agr
eed-to-sanction
s-why-did-Canad
a-arrest-her/
answer/
Joseph-Wang-9
Bởi vì họ đã đi kèm với một lý thuyết pháp lý, mà ở dưới cái đó, Mạnh Vãn Chu không bị bắt vì vi phạm lệnh trừng phạt mà là bởi vì bị cáo buộc nói dối ngân hàng về vai trò của mình. Điều đó là quá đủ để có thể thực hiện việc bắt giữ.
Bắt đầu đến phần hay rồi. Không phải là tự dưng bà sẽ được trao trả.
Một vài người cũng cho rằng Huawei đang vi phạm luật pháp của Canada và Trung Quốc bằng việc trao đổi thương mại với Iran. Tôi phải bật caps lock cho cái này, nhưng ĐIỀU NÀY LÀ SAI.
Vào năm 2010, Liên Hợp Quốc đã áp đặt lệnh trừng phạt thông qua Nghị quyết 1929 (link):

https://
en.wikipedia.org
/wiki/
United_Nations_S
ecurity_Council
_Resolution_192
9
Lệnh cấm vận của Canada được đặt dưới SOR 2010–165 (link):

https://
laws-lois.justic
e.gc.ca/eng/
regulations/
sor-2010-165/
fulltext.html
Lệnh cấm vận của Liên Hợp Quốc cấm trao đổi với Iran công nghệ tên lửa và hạt nhân. Huawei không hề trao đổi cái gì vi phạm luật của Canada và Trung Quốc. Bà Mạnh không bị kết tội vi phạm lệnh cấm vận Iran, mà bị kết tội nói dối với ngân hàng Mỹ về việc trao đổi thương mại với Iran.
Tôi nên nói ra rằng lý do mà tôi nghĩ việc này rất vớ vẩn là vì không có gì Huawei từng làm mà Halliburton không từng làm vào thập niên 1990 và đầu những năm 2000 khi Dick Chaney còn là CEO và tôi từng làm việc ở đó.
Patricia Ireland
Link:
https://
www.quora.com/
It-is-now-confir
med-that-Huawei
-chief-Meng-Wan
zhou-was-arrest
ed-in-Canada-fo
r-violating-US-
law-specificall
y-Iran-sanction
s-As-she-is-no-
US-citizen-and-
China-never-agr
eed-to-sanction
s-why-did-Canad
a-arrest-her/
answer/
Patricia-Ireland
-4
Việc khẳng định bà ta vi phạm luật trừng phạt chống Iran không thích hợp cho việc dẫn độ để xét xử bà ta ở Mỹ, vì chúng tôi không quan tâm tới lệnh cấm vận của Mỹ. Vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ không phải là phạm tội ở Canada, và chúng tôi chỉ dẫn độ khi phạm nhân phạm tội được coi là nghiêm trọng ở cả hai nước.
Bà ta phạm tội lừa đảo, điều này đã phù hợp với tiêu chuẩn để dẫn độ. Tuy nhiên, vẫn cần phải xem xét để tìm ra bằng chứng đằng sau những luận điểm này.
Nước Mỹ phải thuyết phục thẩm phán Canada rằng họ có đủ bằng chứng - phải lờ đi mọi chi tiết rằng bà ta vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ, bởi vì những điều đó không thích hợp - để chứng minh được rằng Mạnh Vãn Chu thực tế phạm tội lừa đảo.
Nếu họ không thể tạo một vụ án chỉ riêng về tội lừa đảo thì sẽ không có ai bị dẫn độ cả.
Theo các điều khoản trong hiệp định dẫn độ Mỹ - Canada, ai đó vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ sẽ không bị dẫn độ nếu ở Canada.
Hoàn toàn có thể (và với bộ ba kinh tởm của sự kiêu ngạo, hoang tưởng ảo giác và xấu xa đang tồn tại ở trong Nhà Trắng tôi có thể thậm chí nói nó là chắc chắn) nói rằng việc kết tội lừa đảo không phải là cái gì khác ngoài một câu chuyện hoang đường có lợi cho người Mỹ mà họ đang sử dụng một cách đặc biệt vì họ biết là họ không có căn cứ để yêu cầu dẫn độ chỉ dựa trên luật trừng phạt. Hoàn toàn có khả năng là Mỹ đang tự dàn dựng ra chuyện lừa đảo, hy vọng rằng có thể sử dụng nó như đòn bẩy chống lại Huawei nói riêng và Trung Quốc nói chung, giống như cách mà họ kết luận rằng Canada là một mối đe dọa an ninh quốc gia để họ có cớ áp đặt thuế lên thép và nhôm của Canada.
Tôi không hề biết đến các bằng chứng, nếu có, của người Mỹ chống lại Mạnh Vãn Chu. Bằng chứng đó có thể rất thuyết phục, hoặc không hề tồn tại: đơn giản là tôi không hề biết.
Nhưng tôi có biết rằng, nếu không có đủ bằng chứng thuyết phục cho tội lừa đảo, thì sẽ không có dẫn độ. Và bởi vì Canada là một nhà nước pháp quyền, người duy nhất có thẩm quyền để quyết định điều này là quan tòa chủ trì vụ án này.
Nếu có ai đó cố gắng hướng dẫn quan tòa cách làm điều này, ông ta (hoặc bà ta? không rõ ai sẽ quyết định vụ án này) sẽ cười vào mặt họ và hỏi rằng người đó có bị high không. Không có bất cứ ai ở nước này, thậm chí cả thủ tướng Justin Trudeau hay Toàn quyền Julie Payette có thẩm quyền hướng dẫn một quan tòa quyết định.
Không có xét xử. Hay bất cứ quyết định gì. Thời kỳ. Các chính trị gia chỉ viết ra luật, và họ không thực hiện, và không thể, chỉ dẫn cho các quan tòa cách hiểu chúng.
Nếu kể cả chính phủ của chúng tôi cũng hoàn toàn không có ảnh hưởng tới việc phán quyết pháp lý nào được tạo ra ở đây, thì chắc chắn không có chính phủ nước ngoài nào có ảnh hưởng tới quyết định của tòa án được.
Điều này áp dụng cho bất cứ chính phủ nào tự coi mình, bằng cả ngôn từ và hành động, là kẻ đối đầu với Canada. Giống như nước Mỹ trong vài năm gần đây.
Thật không may cho chúng tôi, tuy nhiên, chúng tôi vẫn đang bị ràng buộc bởi hiệp ước, cái mà có sức mạnh của pháp luật, đối với cái sự đối đầu đó. Và với tư cách là một nhà nước pháp quyền, chúng tôi phải tôn trọng tòa án của chính chúng tôi.
Đó là lý do tại sao Canada bắt giữ bà ta.
Edit:
Một vài bình luận trong bài này đã chú ý tới việc tôi dùng từ "enemy". Tôi nhận thấy đó là một từ khá mạnh, và vì thế đã thay đổi nó với từ trung tính hơn là "adversary" trong nỗ lực để giữ đúng quan điểm nhưng không làm phật ý ai.
Tôi sẽ đổi từ. Nhưng tôi sẽ không rút lại ý nghĩa xung quanh từ đó.
Hoàn toàn đúng, giống như một người bình luận chỉ ra, rằng Canada và Mỹ là đồng minh quân sự (ít nhất ở trên giấy tờ), rằng chúng ta vẫn đang có quan hệ buôn bán, và rằng không có trạng thái chiến tranh với nhau ở cả hai nước. Cũng đúng khi mà, nếu nước Mỹ bị tấn công bởi một nước thứ ba, Canada sẽ tôn trọng hiệp ước phòng vệ tập thể giống như hiệp ước dẫn độ.
Một điều kém chắc chắn hơn là liệu nước Mỹ có làm điều tương tự không khi mà vị trí bị hoán đổi. Nhiều người Canada tin rằng nước Mỹ sẽ không làm điều đó. Nhưng chúng ta sẽ nói chuyện đó sau.
Nhiều người khác đã nói về tình bạn một thế kỷ giữa Canada và Mỹ. Tuy nhiên, đáng buồn thay, quan hệ giữa hai nước chúng tôi bây giờ có nhiệt độ giống như nitơ lỏng: -252 độ C (đối với người Mỹ là -423 độ F). Nói theo cách khác, nó chỉ ấm hơn độ 0 tuyệt đối 33 độ C mà thôi.
Đối với người khác, rất dễ hiểu khi họ cho rằng việc Canada bắt giữ bà Mạnh theo yêu cầu của Mỹ đơn giản là ví dụ khác của việc Canada là đồng minh thân thiết của Mỹ, giống như chúng tôi đã từng trong quá khứ. Nhưng đây không phải là động thái thể hiện quan hệ thân thiết. Đây là nhiệm vụ được áp dụng lên chúng tôi bởi một hiếp ước chúng tôi ký kết với một niềm tin tốt. Sự thật việc chúng tôi lựa chọn tuân thủ hiệp ước ở trường hợp này KHÔNG PHẢI LÀ THEO CÁCH ưu tiên cho nước Mỹ - đó là việc chúng tôi phải làm, nếu chúng tôi muốn giữ lại giá trị của bản thân chúng tôi là trở thành một quốc gia có lời nói đáng tin.
Chủ yếu là vì tình hữu nghị trong lịch sử của chúng tôi mà tôi mới phải chỉ ra rằng, ít nhất ở trường hơp này, tình hữu nghị không liên quan gì đến điều này. Tình hữu nghị đầm ấm trong quá khứ đó, thật sự đã, bị hủy hoại rồi.
Chúng tôi cực kỳ giận dữ với cách mà nước Mỹ đối xử với chúng tôi trong vài năm qua. Cực kỳ giận dữ. Và rất hiếm, hoặc gần như không có khả năng rằng việc này có thể được dịu đi một sớm một chiều.
Hơn nữa, có một suy nghĩ đang ngày càng phổ biến ở Canada là nước Mỹ không còn đáng tin cậy nữa. Chúng tôi đã thấy cái cách nước Mỹ xé bỏ các hiệp ước và vi phạm chính những điều khoản quốc tế của họ một cách nhanh chóng, và cái cách tầm thường mà họ giả vờ cho việc đó. Chúng tôi đã có rất nhiều hiệp ước với nước Mỹ, và bây giờ, từng hiệp ước một trong số đó đã được nhìn nhận là một cơ hội để họ đâm sau lưng chúng tôi một lần nữa.
Tình hữu nghị không bao giờ có thể tồn tại khi niềm tin đã bị tan vỡ. Và niềm tin đối với nước Mỹ chưa bao giờ bị sứt mẻ nặng nề như ở thời điểm hiện tại (ít nhất, không phải kể từ khi lần cuối cùng họ xâm lược chúng tôi, vào năm 1812).
Nước Mỹ có thể không tấn công chúng tôi bằng quân sự, nhưng những gì họ làm vẫn là một kiểu tấn công. Họ tố cáo chúng tôi một cách sai trái rằng chúng tôi đã lợi dụng họ bằng một hiệp định thương mại mà thực chất lại cho họ nhiều lợi ích hơn chúng tôi; rồi sau đó họ gán mác chúng tôi là một mối đe dọa an ninh để họ có cái cớ tát vào mặt chúng tôi bằng một mức thuế quan phi lý, bất hợp pháp, và cực kỳ tổn hại đến kinh tế, cái mà vẫn đang tồn tại và cái mà nước Mỹ chắc chắn là sẽ không có ý định gỡ bỏ. Họ làm điều này bất chấp việc chúng tôi trao đổi rất công bằng với họ, chúng tôi tôn trọng các điều khoản của mọi hiệp định, và chúng tôi đã luôn luôn hành động một cách tin tưởng với họ. Tại sao, họ lại cho chúng tôi thấy một sự kém tin tưởng đến kỳ lạ như vậy?
Bởi vì họ thấy rằng họ có thể phủi tay với điều đó, chính là vậy. Không có lý do nào khác.
Vì vậy, sự thật là, lần đầu tiên trong lịch sử nước chúng tôi, chính phủ chúng tôi đã đẩy mạnh việc xoay trục sang châu Á và châu Âu và ngày càng tăng khoảng cách với nước Mỹ, rất nhiều người nói thế. Cũng có một sự thật khác là, lần đầu tiên trong lịch sử, chúng tôi có một chức vụ mới trong chính phủ để đảm bảo "sự đa dạng của thương mại quốc tế".
Đó là phản ứng chính thức của cái gọi là "phỉ nhổ thương mại" (nguyên văn: trade spat): những đối tác thương mại mới hơn, tốt hơn và đáng tin cậy hơn.
Điều này có khiến chính phủ Mỹ tức giận không? Có thể. Người Canada có quan tâm về điều đó không? Không đâu nhé. Điều này có thể liên quan tới sự thật là nước Mỹ gửi lệnh bắt giữ tới Canada thay vì tự mình bắt giữ bà ta vào lần tới bà ta đến nước Mỹ? Có lẽ: Tôi sẽ không bất ngờ nếu nó như vậy. Có phải là người Mỹ CÓ CHỦ Ý phá hoại quan hệ Canada - Trung Quốc bằng việc này? Một lần nữa, tôi cũng sẽ không bất ngờ - đó CHÍNH XÁC là cái trò mà thế giới đã biết trước là họ sẽ làm. Và nó hoàn toàn là bản chất của họ nếu họ làm thế.
Một vài người phản đối việc tôi dùng từ "enemy" để nói về cách nước Mỹ đối xử với Canada. Tôi không biết những người khác thì sao, nhưng tôi chắc chắn sẽ không gọi những hành động này là của một người bạn.


Như Hà
NhuHaKTBFFH

Trông có nét nữ cường trong truyền thuyết thật ấy bảo sao là CEO của huawei

Đạt
datdatsociu

huawei gián điệp cho tàu.bắt chẳng oan đâu

Lê Hoàng Trần
linh.bansung

"Không có xét xử. Hay bất cứ quyết định gì. Thời kỳ. "Góp ý chút về bản dịch thì từ "period" dịch là "chấm hết" (hoặc "thế thôi") chứ không phải là thời kì. Còn về cái vụ bắt nhau thì khéo có khi là Mỹ cú TQ vì TQ đã có 5G trong khi Mỹ vẫn chưa có. Mấy cái vụ "nghe lén" thì phải được hiểu là Mỹ đang không thể nghe lén ngược lại :v

Minnh Cong Huynh
minh.huynh.1253

Chuyện này liên quan đến chuyện Trung Quốc đã vi phạm TẤT CẢ các hiệp ướp công thương với Mỹ. Trung Quốc đã và đang tìm cách ăn trộm công nghệ Mỹ trong suốt nhiều năm qua nên đây là một động thái phản ứng của Mỹ. Canada là người đệ ruột của Mỹ nên họ hỗ trợ Mỹ trong những chuyện này là điều dĩ nhiên. Những điều trả lời phía trên chỉ là cách mà chính phủ Canada hợp thức hoá chuyện bắt giữ này thôi... Câu chuyện chính vẫn là anh Mỹ tìm cách dằn mặt anh Trung thôi :v

Nguyễn Nguyên Khôi
profile.php?id=100010358351681

Chỉ lí do công nghệ mình thấy k hợp lý tại công nghệ điện tử ở TQ mạnh hơn mỸ mà 😒

Toàn Đỗ
dovanminhtoan

Hmm, thấy nhiều bảo TQ hơn Mỹ vài thứ về công nghệ nhỉ. Thế mà TQ vẫn có trong WTO và tự nhận mình là nước "đang phát triển" trong khi hiện tại đang là nền kinh tế thứ 2 thế giới.Như kiểu tối ngày khoe siêu xe, khoe biệt thự nhưng nhà vẫn có sổ hộ nghèo để xin trợ cấp.